Đường Tư Hoàng nói: "Con ở đây nghỉ ngơi một lúc đi, ta ra ngoài "tiếp đón" nó."
"Con không sao, để con nhìn bên ngoài một chút, Hắc Uy với Charles vẫn còn ở ngoài đó." Đường Miểu lắc đầu, Đường Tư Hoàng không nhìn thấy được tình cảnh bên ngoài nhưng cậu thì được. Con tang thi kia không biết là do quá ngu hay là biết bọn họ vẫn chưa rời đi, cứ đi quanh quẩn lòng vòng trong phạm vi 2~3 mét. May mà nó không có phản ứng với động vật, không uy hiếp đến Hắc Uy và Charles.
Hắc Uy và Charles biết tang thi nọ đe dọa tới hai chủ nhân của chúng, lại thấy hai người đột nhiên biến mất, rống to vài tiếng, cùng lúc đánh về phía tang thi kia. Đường Miểu bình thường không cho chúng dùng mõm cắn tang thi, nên hai nhóc chỉ có thể dùng móng vuốt bén nhọn tạo vết thương trên người tang thi, mỗi lần nhào tới xong liền cấp tốc tránh đi.
Tang thi nhất thời không làm gì được bọn nó.
Đường Miểu phóng người di chuyển tới sau lưng tang thi, nhắm đúng thời cơ, một đao chém vào chân trái nó, máu tươi lập tức văng ra một bãi. Miệng tang thi phát ra những tiếng gào rống vô nghĩa, người té xuống đất, nhưng vẫn ương ngạnh không cam tâm lết về trước, định bắt lấy chân Đường Tư Hoàng, há cái miệng đầy mùi hôi tanh tưởi.
Đường Tư Hoàng nhảy tới trước mặt nó, một đao vung xuống, ngay chính giữa mặt tang thi, óc não văng ra, dịch vàng trộn lẫn với máu, trông cực kỳ buồn nôn.
Đường Miểu vô tình nhìn thấy, lập tức chống tay lên một thân cây ói ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)