Tất cả trầm mặc một lúc, Trần Lập còn chưa kịp nói gì, binh lính kia đã nhanh như chớp rút súng ra, nhắm ngay đầu mình, súng vang "đoàng" một tiếng, máu tươi văng ra. Người lính nọ té trên đất, mặt lại mang theo nụ cười thoải mái nhàn nhạt.
Đường Miểu siết chặt lấy tay Đường Tư Hoàng, liền bị y nắm lại khẽ siết như trấn an rồi mới buông ra.
Ba người của Tiểu Cường đội mặt đầy bi ai cùng khủng hoảng, bọn họ biết biến thành tang thi là một chuyện rất kinh khủng, nhưng vì từ đó tới giờ vẫn có thể thoát khỏi nguy hiểm nên chưa từng nghĩ chuyện như vậy sẽ phát sinh trên người mình, lúc này, bọn họ mới thật sự cảm giác được sự sợ hãi cùng tuyệt vọng khi cận kề cái chết.
"Đội trưởng...giết tôi đi." Một người trong đó bi thương nói.
Mục Hải lắc đầu: "Ba người các cậu đi đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



