Hơi thở nóng hầm hập phả vào tai, Đường Miểu che hai tai đã nóng rần lên, nghiêm mặt nói: "Không còn sớm rồi, mau ngủ thôi."
Đường Tư Hoàng khẽ cười vài tiếng, buông tha cho cậu.
Đường Miểu vẫn im lặng nằm đó, đợi đến lúc hơi thở sau lưng trở nên đều đều, mới cẩn thận xoay người, nằm đối mặt với Đường Tư Hoàng.
Nam nhân như cha, trẻ, anh tuấn, cao lớn, giàu có, không hề nghi ngờ chính là nam nhân được chào đón nhất. Trước kia, hay nên nói, kiếp trước, cậu chưa từng để tâm tới, tại sao cha vẫn không kết hôn. Nhưng hiện tại cậu lại rất muốn biết. Một nam nhân thế này, hẳn là mục tiêu của rất nhiều nữ nhân. Chẳng lẽ nhiều nữ nhân như vậy mà lại không có đối tượng nào khiến cha vừa ý muốn kết hôn?
Mày kiếm nhập tóc mai [1], khuôn mặt anh tuấn kiên nghị, đôi môi mỏng khẽ mím, cả người luôn tỏa ra một khí thế đáng tin cậy. Còn có đôi mắt kia, khi mở ra, trông thâm thúy lại sâu thẳm. Phần lớn thời gian luôn bình tĩnh không gợn sóng, nhưng khi nhìn cậu, là ảo giác của cậu sao? Cứ cảm thấy...cảm thấy đôi mắt ấy tràn ngập vẻ ôn nhu nhàn nhạt. Một khi nhìn vào chúng...
Đường Miểu kinh ngạc nhìn, trong lúc vô thức kề sát vào, môi gần như đụng vào môi Đường Tư Hoàng. Cậu thoáng dừng một giây, rồi hạ xuống một nụ hôn khẽ như chuồn chuồn lướt nước, thấy Đường Tư Hoàng không phản ứng thì không kìm được duỗi đầu lưỡi ra dè dặt du động một vòng mới lưu luyến rời đi. Vô luận thế nào, cậu cũng sẽ không để Hạ Trà Trà đạt được mục đích của cô ta.
Hai ngày sau, ba tiểu đội tập trung ở lối vào căn cứ. Ba người Đường Nhất, Đường Tam và Xuân thẩm của quân đoàn hoa quả ở lại lưu thủ. Những người khác lái ba chiếc xe đi. Tiểu Cường đội đi tổng cộng mười người, cũng ba chiếc. Tiểu đội quân đội mười người, cũng ba chiếc xe, cư nhiên do Trần Lập dẫn đội. Đường Miểu vô cùng bất ngờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

