Đường Tư Hoàng gật đầu, bí hiểm quan sát gã, không nói gì nữa.
Thi Nại Hiền lần nữa vươn tay.
Đường Miểu không để ý tới, híp mắt cười: "Khó trách Thi tiên sinh mới rồi nhìn tôi chằm chằm như vậy. Nhìn Thi tiên sinh có mang kính, trông cũng giống một học giả có trình độ, ít nhất cũng phải bậc giáo sư ha?"
Thi Nại Hiền quả nhiên đủ trấn định, bị người ta xem nhẹ hai lần nhưng sắc mặt vẫn không biến, thu tay lại, khiêm tốn nói: "Thật không dám nhận. Mắt nhìn người của tiểu thiếu gia cậu thật chuẩn, trước khi tận thế, tôi là một phó giáo sư."
"Ồ." Ý cười trên mặt Đường Miểu càng sâu, cũng càng lãnh, "Vậy chắc Thi tiên sinh cũng biết nhìn chằm chằm vào người khác là một hành vi rất không lễ độ ha, mong Thi tiên sinh đừng khiến người ta thấy phiền."
Sắc mặt Thi Nại Hiền cứng đờ, cười gượng hai tiếng, đưa tay đẩy kính, chân thành nói: "Thật xin lỗi, vì nghe nói tiểu thiếu gia dù chỉ mới 16 tuổi nhưng thân thủ lại rất tốt, tôi luôn thấy ngạc nhiên nên mới thất lễ."
Đường Miểu cười nói: "Không sao, về sau đừng thế nữa thì được rồi:)."
Thi Nại Hiền gật đầu, quay người ly khai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
