Đường Miểu lấy túi gạo trong ba lô ra, Đường Võ cùng Phùng Dã liền biết tiểu thiếu gia định làm cơm, bước qua hỗ trợ, một người dùng nồi áp suất vo gạo, nấu bằng bếp cồn; người còn lại mở túi rau quả khô ra, đem cà rốt, dưa leo, miến và thịt khô đi ngâm nước.
Đường Tư Hoàng hai chân bắt chéo ngồi trên ghế xoay sau một quầy bán điện thoại, nhàn nhã nhìn bên kia bận rộn.
Sau lưng Tiếu Hồ Lâm phát lạnh, quay đầu lại nhìn nhìn, thấy không có gì khác thường, còn nghĩ là ảo giác của mình: "Cậu thật biết hưởng thụ, đi làm nhiệm vụ còn mang gạo theo."
Đường Tư Hoàng cong môi cười, chậm rãi nói: "Ghen tị?"
"Hừ, cơm hay mì gì cũng như nhau. Hôm nay bọn tôi còn tìm được không ít cá hộp với mấy bình rượu ngon." Tiếu Hồ Lâm khoe khoang nói.
Đường Tư Hoàng cười không nói.
Hơn mười phút sau, lúc Tiếu Hồ Lâm thấy Đường Miểu rửa tay chuẩn bị xào rau, hai mắt liền trợn lên, ngửi thấy mùi thơm nứt mũi, hắn lập tức bay tới cạnh Đường Miểu.
"Ta biết rồi, Đường Tiểu Miểu, té ra bữa cơm ta ăn mấy hôm trước đều là con nấu. Ta còn tưởng là Xuân thẩm làm."
Đường Miểu cười cười cắt thịt khô thành từng miếng mỏng: "Sở thích thôi."
"Ai, các cậu muốn ăn rau xào không?" Tiếu Hồ Lâm hỏi đội viên của mình.
Hai mắt đám đội viên sáng lên y như sói đói bắt được thỏ, gật đầu lia lịa, đồng thanh: "Muốn!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)