Tangthi nông dân vẻ mặt hung tợn bước đi loạng choạng trong thôn, cành khô dướichân thỉnh thoảng vang lên mấy tiếng "răng rắc" nhỏ, miệng phát ra tiếng gừ nhẹkhông rõ, dường như đang không ngừng la đói, thỉnh thoảng lại nhìn đông nhìntây tìm kiếm đồ ăn. Có lẽ mấy căn nhà xung quanh có nơi từng là nhà của chúng,đáng tiếc chúng lại không nhớ.
TrươngVọng trong xe 2 quay cửa kính xe xuống, nhìn một vòng xung quanh rồi cầm lấy bộđàm: "Tiên sinh, không thấy ai trong thôn cả, nhưng toàn bộ cửa đều đóng chặt,có chút kỳ quái."
ĐườngMiểu và Đường Tư Hoàng cũng có cảm giác tương tự.
Charlesvà Hắc Uy lắc lắc đuôi nhảy xuống, chạy một đoạn ngắn trên con đường nhỏ trướcthôn, dừng trước cửa một nhà "uông uông" kêu lên, lại chạy qua cửa ra vào bêncạnh sủa to.
"Cha,có người. Hơn nữa dường như không chỉ một nhà có người." Đường Miểu mở cửa xegọi hai chú chó về.
Khôngkhó đoán, các nhà đóng chặt cửa có lẽ có người sống sót. Như vậy thì quân đoànHoa quả đương nhiên không thể "đoạt" lấy vật tư từ bọn họ. Nhưng sắc trời đãtối, nhất định không thể nào về căn cứ kịp, hiển nhiên phải ở lại đây một đêm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

