Đám người đứng từ xa cũng lắp bắp kinh hãi, thán phục nhìn Đường Miểu.
"Có phục không?" Đường Miểu quát. Vừa mới tới căn cứ, cậu đáng lẽ không nên gây náo động như vầy. Chỉ là hôm nay có chút giận chó đánh mèo thôi, đau khổ do yêu thương Đường Tư Hoàng quá lớn, áp lực tích tụ trong lòng càng lúc càng nhiều, phải làm bộ bình thường như không có gì đã là rất khó, nên cậu cũng chẳng có kiên nhẫn dây dưa mấy tên lừa gạt khốn kiếp này. Cũng là do vận khí mấy tên này không tốt, đụng phải họng súng không nên đụng. Cái vặn tay vừa rồi cậu cũng không hề lưu tình.
"Phục, tôi phục! Anh bạn nhỏ, chuyện hôm nay là bọn tôi có lỗi." Nam nhân đau tới nỗi sắc mặt trắng bệch.
"Gâu gâu..." Hai đứa lập tức chạy về, một trái một phải ngồi xổm xuống bên người Đường Miểu, hai tai cụp xuống, cái đuôi lắc lắc, bộ dạng vô cùng nhu thuận ngoan ngoãn khác hẳn vừa rồi.
"Biến."
Bốn gã kia vẻ mặt cầu xin xám xịt trốn vào đám đông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)