"Vậy tôi sẽ không khách khí." Trần Lập thấy mọi người không hỏi gì khác nữa thì liền vùi đầu ăn. Xuân thẩm gắp cho hắn một đống thịt và rau xanh làm hắn ăn vô cùng hăng say. Về mấy cái cải trắng khoai tây kia, Trần Lập tỏ vẻ mình đã ăn đủ rồi.
Đường Miểu cơm nước xong xuôi thì nói tất cả cứ từ từ ăn, bản thân thì trở về phòng, vào không gian cho gà ăn. Đã lâu không ăn thịt gà và trứng gà tươi, cậu tính mau chóng ra ngoài một chuyến, đến lúc đó có thể thuận lý thành chương mang về một ít trứng gà cùng vài con gà để mọi người cùng hưởng. Hoặc còn có thể mang về vài con dê.
Câu này lập tức làm mọi người cười rộ lên, đều xem cậu thành một cậu nhóc thèm ăn, đồng thời cũng rất đau lòng, dù sao tiểu thiếu gia chỉ mới mười sáu tuổi, là độ tuổi đúng ra phải sống vô tư vui vẻ, ai ngờ lại gặp phải thế đạo này.
Đường Hâm dùng mắt lườm Đường Miểu: "Đường Miểu, đừng kích thích anh. Anh cũng muốn ăn." Trước kia hắn không thèm để trứng gà vào mắt, lúc này lại thèm ăn kinh khủng.
Trong không gian của Đường Miểu còn bốn quả trứng gà đã luộc chín, kỳ thật là chuẩn bị cho Đường Tư Hoàng và Đường Hâm. Nhưng cậu không thể đưa Đường Hâm được. Cứ mỗi lần một mình hưởng thụ đồ trong không gian, trong lòng cậu đều có vài phần ray rứt, muốn lấy ra cùng chia sẻ với người của Đường gia, nhưng lý trí luôn thuyết phục cậu giờ vẫn chưa phải lúc. Một khi chuyện không gian bị bại lộ, có thể người gặp nguy không chỉ là cậu, mà còn cả những người trong Đường gia. Chỉ có thể về sau ra ngoài nhiều một chút, để mỗi lần có thể mang về vài thứ tốt.
"Chân hết đau rồi?" Đường Tư Hoàng nhìn về phía Đường Miểu.
"...Còn đau."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)