Tầm mắt của gã chuyển ra xa hơn, có thể thấy được hơn trăm con tang thi bị dây thừng ngăn lại vẫn chưa từ bỏ ý định mà gào thét, hai tay vươn ra quơ quơ về trước, khao khát huyết nhục tươi mới.
"Ha ha..." Thái độ của Lý Long thay đổi rất nhanh, cười ha ha một tiếng, nói, "Người anh em, thật ngại, tôi bìnhthường luôn thích giỡn, vừa rồi chỉ là nói đùa thôi, muốn kéo gần khoảng cách giữa chúng ta hơn đó mà. Người lái xe lửa là do các anh tìm được, tìm xe lửa vân vân đều là do các anh xuất lực, chúng tôi sao có thể không biết xấu hổ màchiếm tiện nghi chứ? Chúng tôi đồng ý giao ra một nửa vật tư."
Đường Tư Hoàng từ chối cho ý kiến cười cười, quay người về phía cửa xe, thuận tiện ôm lấy bả vai Đường Miểu.
"Đường Thất, Phùng Dã, đưa bọn họ đến toa khách thứ hai."
Đường Miểu thử rút vai mình ra, cảm nhận được lực đạo cường ngạnh trên vai, ngẩng đầu nhìn Đường Tư Hoàng.
Lý Long cùng thủ hạ của gã thànhthành thật thật theo sát đằng sau Phùng Dã, xếp hàng lên xe. Đường Thất ở phía sau áp đội. (đơn vị theo sau đội ngũ để bảo vệ và giám sát)
Lúc này, từ bên kia tường vây nhảy xuống ba người. Đường Xuân cảnh giác cầm đao quay người, nhắm ngay ngườitới. Đó là ba nam một nữ, trên mặt mang theo vài phần khẩn trương, không đợi bọn Đường Tư Hoàng hỏi đã chủ động mở miệng, ngữ khí gấp gáp: "Chúng tôi nguyện ý giao một nửa vật tư!" Bọn họ là người sống sót ở phụ cận, nghe được tiếng động của xe lửa nên cấp tốc đột phá vòng vây chạy tới, luôn đợi ở góc an toàn nhất ngoài tường vây chờ thời cơ thích hợp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)