Mấy người không có nhiệm vụ chưa lúc nào lơi lỏng, vẫn chú ý chặt chẽ đến động tĩnh hai bên dây thừng. Đường Miểu lên xe uống vài ngụm nước, có chút buông lỏng mà mệt mỏi duỗi thắt lưng. Hiện tại cậu không cần phải làm gì.
Đường Tư Hoàng cũng lên xe ngồi, cửa xe để mở, chú ý động tĩnh bên ngoài.
Bên kia, Tần Cường đã tháo móc nối của toa khách thứ hai và thứ ba, sau đó tiếp tục tháo hai toa cuối của đoàn tàu chở hàng, rồi kéo đoàn tàu chở hàng tới một đường ray khác, còn hai toa vừa tháo thì để sau hai toa hành khách. Nghe thì đơn giản, nhưng khi làm còn phải tốn chút sức. Phải lái xe lửa đi một đoạn, chuyển đường ray sang bên đường ray của toa chở hàng, từ từ lui về sau, để toa khách và toa hàng nối gần nhau. Vì toa bồn cách có hơi xa nên sẽ ghép cuối cùng.
Đợi trên xe chừng 30 phút, mà Đường Miểu thấy như đã qua 3 tiếng đồng hồ, thanh âm Đường Thất rốt cuộc cũng vang lên từ bộ đàm: "Van cửa mở rồi, Tần tiên sinh, đã có thể vận chuyển dầu. Hết."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)