Edited by Bà Còm
Tháng chín, mùa hè nóng bức đã trôi qua, ve sầu trên cây cũng đang giãy giụa kêu vang khúc nhạc cuối cùng, thậm chí trong không khí đã bắt đầu có một chút ý thu lành lạnh.
Tạ Hộ cùng mấy nha hoàn ngồi trong đình viện sàng hoa phơi khô. Hoa quế được phơi sắp xong nên đã biến sắc, lại phơi thêm một hai ngày nữa thì có thể thu vào trong vại, ngâm với đường kính để làm thành mật hoa ngọt ngào, dùng để pha trà hoặc làm điểm tâm đều là lựa chọn tốt nhất.
Hoa Ý từ bên ngoài đi vào, trên mặt mang theo nụ cười hứng thú. Trúc Tình thấy nàng ta mồ hôi đầy người không khỏi lắc đầu, đành phải đứng lên lấy cho nàng ta một cái khăn rồi mắng: “Muội không thể có chút bộ dáng cô nương hay sao? Lúc trước còn là tiểu nha đầu thì không tính, người khác nhìn thấy còn có khả năng nói muội hoạt bát. Nhưng hiện giờ muội đã là đại cô nương, còn lỗ mãng như vậy thì bảo người khác phải nhìn muội thế nào?”
Hoa Ý cười hắc hắc, tiếp nhận cái khăn trong tay Trúc Tình rồi tới trước mặt Tạ Hộ, cũng không rảnh lo quy củ, vừa lau mặt vừa mở máy: “Phu nhân, ngài đoán trong phủ xảy ra chuyện gì?”
Tạ Hộ thấy Hoa Ý vẻ mặt hưng phấn, cũng tò mò lắc đầu hỏi: “Chuyện gì? Nếu không phải đại sự, lúc đó mà Trúc Tình có giáo huấn ngươi thì ta cũng sẽ không bênh vực.”
“Đương nhiên là đại sự rồi ạ.” Hoa Ý hầu hạ Tạ Hộ nhiều năm, biết tính tình chủ tử nhà mình, lập tức thuật lại: “Bên Nhị phòng đã xảy ra chuyện. Nhị công tử ở bên ngoài say rượu đánh chết một người, chọc phải kiện tụng. Người ta nâng quan tài đến Thuận Thiên Phủ, nói bằng bất cứ giá nào cũng phải đòi lại công đạo, muốn áp giải Nhị công tử đến công đường chịu thẩm. Nhị công tử suýt bị giam vào nhà lao nhưng lại được Nhị phu nhân đưa trở về.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

