Edited by Bà Còm
Tạ Hộ lắc đầu, Tạ Thiều thuật lại: “Trong kinh gởi thư, ba hôm sau khi ta rời đi thì trong nhà đã xảy ra hỏa hoạn. Đại phòng và tam phòng đều không có việc gì, chỉ mỗi nhị phòng chúng ta là bị tổn thất. May mắn cha nương và chúng ta không ai ở trong phủ.”
Tạ Hộ đang sắp xếp mấy trang giấy bèn dừng tay lại. Trong trí nhớ thì thật sự năm nàng mười hai tuổi Hầu phủ đã xảy ra hoả hoạn, bất quá nàng nhớ rõ bị lửa thiêu không chỉ có nhị phòng mà đại phòng và tam phòng đều bị lửa lan đến. Nhưng đời này lại chỉ có mỗi một nhị phòng bị cháy, coi bộ người phóng hỏa kỳ này đã tính toán để nhắm thật chuẩn.
“Cha nói thế nào?”
Hiện giờ trong kinh thành cũng chỉ có Tạ Cận ở nhà, bất quá từ khi Vân thị tới Dương Châu ông cũng chưa từng trụ lại trong phủ. Tuy rằng tránh được một kiếp nhưng lại bỏ lỡ thời gian điều tra tốt nhất, chờ đến khi hạ nhân đi Lại Bộ tìm ông trở về thì người phóng hỏa đã sớm xóa sạch chứng cứ không còn một dấu vết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)