Edited by Bà Còm
Đêm nạp thiếp đó Tạ Cận không hề bước vào sân viện của La Cẩm Tú mà chỉ sai người canh giữ bên ngoài, còn ông thì trở về chính viện với Vân thị.
Vân thị ngồi trước bàn trang điểm khóc đỏ mắt, xiêm y trên người vẫn là bộ mặc ban ngày, thấy Tạ Cận đi vào, Vân thị xoay người sang chỗ khác không nhìn ông. Tạ Cận đi đến sau lưng Vân thị, bắt đầu tỉ mỉ gỡ búi tóc cho thê tử sau đó nhẹ nhàng chải tóc cho bà. Lúc bắt đầu Vân thị ngồi bất động, nhưng sau khi Tạ Cận thuần thục chải một nửa bên đầu thì Vân thị đột nhiên xoay người đấm vào ngực Tạ Cận vài cái. Tạ Cận cứ thế hứng chịu, không tránh không né. Vân thị rốt cuộc nhịn không được khóc òa lên, Tạ Cận ôm thê tử vào lòng phân trần: “Chúng ta không thể tiếp tục nhịn xuống được. Ta cũng sẽ không để người khác lại khi dễ nhà mình. Chuyện của Tân nhi nếu ta tiếp tục nhẫn nhịn, tiếp theo sẽ đến phiên A Thiều, tiếp theo là A Đồng, "người thiện bị khinh, ngựa hiền bị cưỡi". Chúng ta đã liên tục ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, cứ sống cho qua ngày. Chủ mẫu mặc kệ, phụ thân không thương, ngay cả chi phí ăn mặc thường ngày cũng có kẻ tiểu nhân dám cắt xén. Chứng kiến nàng phải đem của hồi môn ra trợ cấp vậy mà ta vẫn không thể đứng lên. Ta muốn sống thanh lưu, muốn làm thanh quan, chỉ là bọn họ không cho ta cơ hội, một khi đã như vậy, ta cũng không cần sống thanh lưu. Trước đây ta thật ngây thơ, đã muốn làm quan lại còn muốn người khác khen ta thanh liêm, muốn mỹ danh được truyền ra, là ta thật không tự hiểu rõ hoàn cảnh của mình. Ta xuất thân ở trong gia đình như vậy, làm gì có người sẽ truyền ra thanh danh của ta.”
Vân thị được Tạ Cận ôm vào trong ngực, mới hơi cảm thấy an tâm, nhưng vẫn nhịn không được khóc thút thít. Tạ Cận ngồi xổm xuống rồi quỳ gối ngang tầm với Vân thị, hai người mày đối mày, Tạ Cận nâng mặt Vân thị, hôn một cái lên khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt của thê tử, nghiêm túc nói: “Cho ta một năm thời gian, ta đem nàng ta tiến vào như thế nào thì sẽ đưa nàng ta đi y như vậy, được không?”
Vân thị ngạc nhiên giương mắt nhìn Tạ Cận, thấy vẻ mặt ông rất trịnh trọng không giống như đang gạt người. Vân thị nhớ tới đã làm phu thê với người nam nhân này mười bảy năm, trượng phu toàn tâm đối với bà sao bà lại có thể không biết. Để tùy Tạ Cận nâng mặt của mình, Vân thị cắn môi dưới, nhịn xuống không khóc thút thít nữa, nói với ông: “Dù sao, dù sao tướng công cũng không được đi đến phòng nàng ta!”
Tạ Cận bị bộ dáng ghen tuông của Vân thị chọc cười, liên tục gật đầu vài cái nói: “Được, ta đáp ứng nàng. Đừng tức giận nữa. Nhìn nàng khóc đến nỗi mặt lem luốc hết rồi kìa, lớn như vậy mà còn giống như hài tử.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)