Dường như không hề ngần ngừ, Thiên Hòa Đế liền tiếp nhận hài tử trong tay nhũ mẫu, vững vàng ôm vào trong ngực, nhìn ngắm như thế nào cũng thấy như chưa đủ. Thiên Hòa Đế ôm Khang Ninh đi tới đi lui trong chốc lát thì thấy hài tử duỗi tay dụi mắt, trong nháy mắt sau liền ngủ ngon lành.
Lý Mậu đứng ở một bên, nghĩ nếu hài tử đã ngủ rồi vậy giao cho nhũ mẫu thì tốt hơn, sợ Thiên Hòa Đế ôm mệt. Ai ngờ ông ta vừa định tiếp nhận hài tử thì đón ngay một ánh mắt cảnh cáo của Thiên Hòa Đế bèn tức khắc rụt tay lại. Thiên Hòa Đế dùng một tay khác còn rảnh xua tay cho Lý Mậu lui ra, lúc này thì Lý Mậu cho dù có muốn nhắc nhở cũng không dám.
Trong lòng Lý Mậu thắc mắc dữ dội, lúc trước khi Đại Hoàng tử và Nhị Hoàng tử sinh ra cũng chưa thấy Hoàng Thượng khẩn trương như vậy chứ đừng nói là ôm, ngay cả thân cận cũng cực ít. Do đó khỏi cần phải nhắc đến thứ tử và thứ nữ của Đại Hoàng tử và Nhị Hoàng tử, có vài hài tử phỏng chừng mặt mũi ra sao Hoàng Thượng cũng không biết, đâu có ai được Hoàng Thượng ôm ở trong tay không chịu thả giống như hài tử này.
Lý Mậu trải qua nhiều năm đều hầu hạ ở Ngự tiền, đã sớm luyện được thành thục chiêu "Hỏa Nhãn Kim Tinh", không dấu vết nhìn thoáng qua phương hướng của Đức Dương điện, biết được chỉ cần vị kia có thể chịu đựng qua đại kiếp nạn này thì coi bộ chờ đợi vị công tử ấy không phải chỉ là vinh sủng tầm thường.
(Hỏa Nhãn Kim Tinh: một trong 72 phép thần thông của Tôn Ngộ Không, mắt phóng ra tia sáng quét qua một người là có thể biết ngay thật giả thiện ác)
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)