Từ khi bụng Tạ Hộ quá lớn đến độ buổi tối ngủ không quá an ổn, nàng từng kiến nghị để mình đến ngủ ở phòng cho khách lại bị Thẩm Hấp một ngụm cự tuyệt, nói "nàng ngủ nơi nào thì vi phu sẽ theo ngủ nơi đó", tóm lại hai người nhất định phải ngủ chung.
Tạ Hộ không lay chuyển được đành phải nghe theo. Thật ra có rất nhiều thời điểm Tạ Hộ đều chịu đựng không dám động đậy, chỉ có khi chịu không nổi mới phải xoay người. Khi nàng vừa động đậy thì Thẩm Hấp sẽ tỉnh lại ngay, sau khi tỉnh lại cũng không lên tiếng phiền Tạ Hộ chỉ ngồi im lặng quan sát nàng, sau đó đắp chăn lại cho nàng chờ khi nàng tiếp tục ngủ thì mới nằm xuống.
Buổi tối hôm nay cũng như thế, Tạ Hộ cảm thấy bụng thật nặng nề vô cùng tựa hồ muốn trệ xuống dưới. Thật ra nàng chưa ngủ được chỉ nhắm mắt lại nhưng cũng không dám động đậy, thân thể cứ bị lạnh run rẩy từng đợt.
Lúc đang nhắm mắt thì cảm giác được có người đẩy mình vài cái, Tạ Hộ mơ mơ màng màng mở mắt ra liền thấy Thẩm Hấp khẩn trương tiến đến trước mặt nàng, thấy nàng tỉnh lại liền nhỏ giọng hỏi: "A Đồng, có phải nàng không thoải mái hay không?"
Tạ Hộ thấy vẻ mặt phu quân lo lắng liền cười trấn an: "Không có, chàng mau ngủ đi. Ngày mai còn phải dậy sớm đi công sở đấy."
Thẩm Hấp vẫn cảm thấy nàng có chỗ nào không đúng, vuốt bụng Tạ Hộ một đường đi xuống thì lòng bàn tay tựa hồ có thể cảm giác được một chút co giật, lại nhìn Tạ Hộ đang nhắm mắt run rẩy, sờ đến bụng dưới của nàng thì đôi mắt Tạ Hộ đột nhiên mở bừng, ở trong bóng tối đối mặt với Thẩm Hấp ngữ khí thật là vô tội: "Phu quân. Thiếp hình như... đái dầm."
"..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

