Edited by Bà Còm
Tạ Hộ ngồi ở dưới đèn đang thêu y phục. Ở vạt áo trước của một trường sam, nàng thêu một tiểu hoa miêu đang chơi cầu, chân trước đặt trên trái banh vải nhiều màu sặc sỡ, móng vuốt phủ lông xù xù. Tiểu miêu nghiêng nghiêng cái đầu, hai tai xinh xinh một cái dựng thẳng lên còn một cái cụp xuống nhìn ngây thơ chất phác, đôi mắt to tròn xoe thật linh động, nhìn đáng yêu cực kỳ.
Thẩm Hấp đứng sau lưng nàng ngắm nghía một hồi lâu. Tạ Hộ dừng mũi kim, giơ khung thêu lên như hiến vật quý cho phu quân xem, tự hào hỏi: "Đẹp không ạ?"
Thẩm Hấp gật đầu: "Cũng không tệ lắm. Bất quá ta không thích miêu lắm, đặc biệt là... ấu trĩ như vậy. Lần tới nàng vẫn cứ thêu cây trúc hay lá phong gì đó cho ta là tốt rồi."
Tạ Hộ sửng sốt, thế mới biết phu quân đã hiểu lầm, đặt kim chỉ sang một bên rồi mở tung trường sam giơ lên. Lúc này Thẩm Hấp mới nhìn ra y phục này kích cỡ nhỏ hơn của hắn rất nhiều, rõ ràng không phải là y phục làm cho hắn, bèn cầm lấy đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn Tạ Hộ. Tạ Hộ lấy lại trường sam rồi giải thích: "Đây là thiếp làm cho Trường Thọ. Bộ của phu quân thiếp đã làm xong, thiếp thêu chim yến tung bay giữa tầng mây, không hề kém hơn so với bộ này đâu."
Sắc mặt Thẩm Hấp hơi chút thay đổi: "Làm cho hắn? Nàng cũng quá lo lắng rồi. Ánh đèn mờ như vậy mà nàng không lo bị hư mắt."
Tạ Hộ thấy bộ dáng nổi ghen của phu quân không khỏi mỉm cười, buông y phục đi đến phía sau bóp vai đấm lưng cho phu quân, phân trần: "Thiếp chỉ là nhàn rỗi không có việc gì làm, cảm thấy y phục của hắn thật quá đơn giản, không giống y phục cho hài tử mặc một chút nào, nhìn không có điểm ngây thơ chất phác. Khó coi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



