Tạ Hộ lim dim nhìn phu quân, trong lòng thật giống như nắm bột, càng nhồi càng trở nên mềm mại. Nhưng cuộc sống càng hạnh phúc như vậy thì nàng càng lo lắng, lo sẽ có một ngày cuộc sống này biến mất. Đời trước nàng đối với Lý Trăn còn chưa tới nỗi lo được lo mất như vậy, bởi vì nàng và Lý Trăn trước nay đều không xem như bắt đầu sống chung với nhau.
Một đời này đánh bậy đánh bạ mà lại thành thân với chủ tử, nàng mới cảm nhận được sự tuyệt diệu của tình ý tương thông. Nàng nghĩ nếu hiện tại chủ tử muốn làm thương tổn nàng thì nàng cũng thật không có một chút phòng bị nào, chỉ còn chờ bị chủ tử chọc cho một dao vào thẳng trong tim, sợ đời này cũng không cách gì hồi phục được.
"Nhìn ta suy nghĩ gì thế?" Thẩm Hấp cho dù không nhìn Tạ Hộ nhưng vẫn biết ánh mắt của nha đầu kia đang quan sát hắn.
Tạ Hộ giật mình, vội vàng đưa mắt tránh đi, sóng mắt lưu chuyển, cắn môi dưới lắc đầu chối: "Không nghĩ gì đâu ạ."
Lúc này Thẩm Hấp mới đưa mắt nhìn nàng, cong môi cười hỏi: "Không nghĩ gì mà sao lại có biểu tình rối rắm như thế?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


