Ting!
Một thông báo tin nhắn riêng hiện lên màn hình.
Lâm Sương: "Sở Sở, cậu bị làm sao thế? Sao tự nhiên lại đem bán hết quần áo với túi xách đắt tiền đi vậy?"
Nhìn thấy cái tên này, hai mắt Chu Sở Sở đột ngột nheo lại, từ sâu trong đồng tử phóng ra dải ánh sáng lạnh lẽo tràn ngập uất hận tột cùng.
Lâm Sương-đứa "bạn thân chí cốt" của cô ở kiếp trước, nhưng thực chất lại là một con mãng xà độc ác!
Nhìn thấy cô gả cho Tần Trạch Uyên-người đàn ông vừa đẹp trai ngút ngàn vừa sở hữu khối tài sản hàng trăm tỷ-Lâm Sương đã đố kỵ đến phát điên. Mỗi lần vợ chồng cô xảy ra xích mích, cô ta đều giả vờ đến khuyên nhưng sau lưng lại giở trò quyến rũ Tần Trạch Uyên.
Chồng cô từng nhiều lần lên tiếng cảnh báo rằng Lâm Sương là kẻ tâm địa bất chính, nhưng lúc đó cô bướng bỉnh, ngang ngạnh, cho rằng anh khinh thường bạn bè mình nên càng cố tình thân thiết với cô ta hơn để chọc tức anh.
Còn kết quả thì sao?
Chưa bàn đến việc trước mạt thế cô ta đã lừa gạt cô biết bao nhiêu tiền bạc, đến khi tai họa ập xuống, cô ta coi cô như chiếc bàn đạp sinh tồn. Đầu tiên, cô ta bán đứng vị trí ẩn nấp của hai đứa nhỏ của cô để đổi lấy thức ăn từ kẻ khác, sau đó lại tiếp tục phản bội, tiết lộ nơi trốn của cô cho bọn căn cứ thí nghiệm.
Chỉ đến khi tay chân cô bị chặt đứt, bị xiềng xắc trói chặt trên giường bệnh làm vật thí nghiệm sống, Lâm Sương mới hiên ngang xuất hiện trước mặt cô.
Cô ta nở nụ cười tàn nhẫn, không tiếc lời chế nhạo, lăng mạ và kể lại toàn bộ những tội ác mà mình đã gây ra, khiến tim Chu Sở Sở rỉ máu, đau đớn đến mức không thở nổi.
Tại sao cô không khóc? Vì nước mắt kiếp trước đã cạn khô từ lâu rồi!
"Cô tưởng tôi thèm làm bạn với một đứa ngu đần như cô chắc? Nếu không phải vì cô có người chồng trị giá hàng trăm tỷ, loại đại tiểu thư như tôi rảnh háng đi hầu hạ cô chắc?"
"Loại đàn ông cực phẩm như Tần Trạch Uyên đúng là mù mắt mới đi yêu cô! Dù tôi đã cố tình quyến rũ anh ta mấy lần không thành, nhưng nhỡ đâu sau này thì sao?"
"Nhìn bộ dạng thảm hại hiện tại của cô xem, tôi cảm thấy hả hê vô cùng! Hai đứa con nghiệt chủng của cô lúc chết gào khóc thảm lắm đấy. Là chính tay tôi chỉ chỗ cho người ta bắt chúng nó đấy!"
"Ôi dào, lúc người ta bẻ gãy từng ngón tay chúng nó, tụi nó gào khóc gọi 'Mẹ ơi' xé lòng lắm. Đúng là tội nghiệp! Nhưng hai đứa con nít đó vẫn một lòng bảo vệ cô, cô thì có cái thá gì tốt chứ? Nếu tụi nó ngoan ngoãn nhận tôi làm mẹ thì tôi đã thả cho một đường sống rồi!"
"Đoán xem ai là người đề xuất biến cô thành vật thí nghiệm thế này? Là tôi đấy! Tôi muốn cô phải sống một cuộc đời sống không bằng chết!"
Những lời cay độc ấy suốt mười năm qua vẫn hằng ngày hằng đêm gặm nhấm tâm trí cô, khiến máu trong người cô sôi lên vì uất hận.
Hiện tại, chỉ cần nhìn thấy cái tên này thôi, toàn thân Chu Sở Sở đã run lên vì phẫn nộ. Cô thèm khát được băm vằn cô ta ra làm trăm ngàn mảnh ngay lập tức!
Nhưng... không thể để cô ta chết một cách dễ dàng và thoải mái như vậy được.
Kẻ thù kiếp trước, từng người một, cô sẽ bắt bọn chúng phải trả giá đắt gấp hàng vạn lần!
Phải mất một nỗ lực rất lớn, Chu Sở Sở mới có thể đè nén được cơn cuồng nộ đang cuộn trào trong lồng ngực. Mười năm sống trong địa ngục mạt thế cùng những trận tra tấn dã man đã rèn giũa cho cô một ý chí và thần kinh thép vượt xa người thường.
(Trong lòng cô vội vàng thầm thì: "Chồng yêu ơi em xin lỗi! Em chỉ đang đóng kịch để dụ con rắn độc này mắc bẫy thôi, tất cả chỉ là dối lòng, em yêu anh nhất trên đời!")
Giống như việc Lâm Sương kiếp trước luôn tự tin hiểu rõ cô, Chu Sở Sở cũng nắm thấu tâm lý của Lâm Sương không thiếu một li.
Cô ta luôn ganh ghét, đố kỵ với cô đến phát điên, lúc nào cũng thèm khát được thay thế vị trí phu nhân Tần thị. Bất cứ thứ gì Chu Sở Sở có, cô ta đều muốn chiếm bằng được. Thế nhưng, gia cảnh nhà họ Lâm sao có thể sánh được với Tần gia quyền quý? Làm sao cô ta đủ sức vung tiền mua những món đồ hiệu xa xỉ bậc nhất này?
Cuối cùng, Lâm Sương chỉ đành bấm bụng bỏ tiền ra mua những mặt hàng nhái cao cấp chỉ để thỏa mãn thói hư vinh, cố ngoi lên để không bị cô đè đầu cưỡi cổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

