Cô không có ý định giấu bố mẹ chồng chuyện không gian chứa đồ, chỉ là thời điểm này nói ra thật sự chưa thích hợp.
Chu Sở Sở vừa định vắt óc tìm cớ đối phó thì vị cứu tinh đã xuất hiện.
"Chu Sở Sở, em lại định làm trò gì nữa đây? Nói đi, anh nghe đây!"
Tổng tài bá đạo Tần Trạch Uyên vừa bước chân vào nhà, giọng nói sắc lạnh như băng tuyết, còn chưa kịp dứt lời thì đã bắt gặp một đôi mắt vô tội đang ngước nhìn mình. Đó chính là cô vợ "bất hạnh" của anh!
Ngay bên cạnh, hai cặp mắt tròn xoe, đáng yêu cũng đang trố mắt nhìn anh - hai thiên thần nhỏ vô giá của anh.
Chưa hết, còn có hai cặp mắt đầy giận dữ đang chằm chằm găm vào anh — chính là bố mẹ ruột của anh!
Trong thoáng chốc, khí chất lạnh lùng, áp đảo của vị chủ tịch quyền lực trên thương trường bỗng dưng bốc hơi sạch sẽ.
Anh còn chưa kịp lên tiếng, Tần Tử Hạo đã trượt khỏi người Chu Sở Sở, tiến thẳng về phía anh. Như một bản sao thu nhỏ của tổng tài, cậu nhóc nghiêm nét mặt nói với Tần Trạch Uyên:
"Ba ba, qua đây, chúng ta cần tâm sự chút."
"Mẹ là con gái, sao ba có thể quát to như thế được?"
"Ba phải nói chuyện nhẹ nhàng với mẹ, biết chưa?"
"Với lại, sao ba lại gọi thẳng tên mẹ thế? Phải gọi là 'vợ' chứ."
Da đầu Tần Trạch Uyên tê dại. Ngọn lửa giận vừa bùng lên đành phải ngậm ngùi dập tắt. Bằng không, tiểu tử này mà nói một câu: "Ba dạy con mà ba có làm được đâu" thì chắc anh tức đến hộc máu mất.
Anh nhìn thẳng vào Chu Sở Sở, hạ giọng:
"Rốt cuộc em đang bày trò gì vậy?"
Giọng điệu tuy đã bình tĩnh hơn nhưng sự áp lực và lạnh lẽo trong ánh mắt vẫn vô cùng đe dọa.
Chu Sở Sở càng tỏ vẻ ủy khuất.
"Hừ, ba ba thối, ba hung dữ quá! Ba không được làm vậy với mẹ, nếu không Hi Hi sẽ không thèm chơi với ba nữa đâu!" Hi Hi ôm chặt lấy cổ Chu Sở Sở, bĩu môi rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Tần Trạch Uyên: "..."
Đôi mắt đen sâu thẳm, gương mặt góc cạnh quá đỗi đẹp trai nhưng lại tỏa ra khí thế sắc bén, áp đảo. Chỉ cần anh không cười, hiếm ai đủ dũng khí nhìn thẳng vào mắt anh. Kiếp trước, Chu Sở Sở vừa sợ vừa né tránh anh cũng một phần vì lẽ đó. Không ai muốn lại gần một người quá mức hoàn hảo, năng lực siêu việt mà khí thế lại áp chế người khác như vậy — chưa kịp đến gần đã muốn "đóng băng"!
Nhưng Chu Sở Sở của hiện tại là người từng trải qua cái chết, ngay cả bước qua ranh giới sinh tử cô còn không sợ, huống chi là anh.
Cô ngắm nhìn gương mặt này, trong lòng thầm cảm thán: Chồng mình đúng là đẹp trai thật đấy. Thân hình đó, tám múi cơ bụng đó, thèm chạm vào quá! Kiếp trước đúng là mình mù mới không biết trân trọng một người đàn ông tuyệt vời như vậy!
"Chu... rốt cuộc em muốn gì? Thiếu tiền à?"
Hôm nay cô tiêu tiền như nước, chỉ trong một ngày đã tiêu hết 500 triệu. Check lại danh sách mua sắm thì toàn là củi, gạo, dầu, muối, tương, giấm, trà! Tra tiếp thì thấy 500 triệu khác được dùng để thu mua đủ loại rau củ, trái cây và nông sản! Tất cả đều đứng tên tập đoàn.
Điều này khiến anh hoàn toàn không thể hiểu nổi! Bên cung ứng còn gọi cho thư ký của anh để xác minh địa điểm giao hàng với tổng giá trị đơn hàng lên tới hơn 5 tỷ.
Chưa dừng lại ở đó, ngay vừa rồi cô còn vô tư chuyển cho em trai 500 triệu. Chẳng lẽ cô không phải đã cắt đứt liên lạc với gia đình sao?
5 năm qua, anh đã nhiều lần khuyên lăm cô giảng hòa với nhà đẻ nhưng lần nào cũng chỉ nhận lại những lời châm biếm, trách móc. Về sau anh đành bỏ cuộc, chỉ âm thầm gặp gỡ rồi gửi tiền cho bố mẹ vợ. Nhưng lần nào gọi điện, họ cũng đều trả lại. Thế mà hôm nay thái độ của cô lại bất thường đến vậy, còn vung một khoản tiền lớn như thế.
Tất cả những điều này đều quá xa lạ! Anh không khỏi sinh nghi.
Anh biết rất rõ khả năng tài chính của cô. 500 triệu là tiền tiêu vặt anh cho, 500 triệu là tiền cô thanh lý quần áo, túi hiệu. Vậy còn 5 tỷ còn lại cô lấy ở đâu ra? Anh đã cho người truy vết tài khoản chuyển tiền, nhưng ngay cả đội ngũ kỹ sư giỏi nhất của công ty cũng không tìm ra chút thông tin xác thực nào!
Quá kỳ lạ! Cô đang giấu anh một bí mật lớn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)