Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nếu giao cho tổng bộ xử lý, cùng lắm họ cũng chỉ nhận được chút điểm tích lũy. Về sau khi vật tư ngày càng khan hiếm, chỉ sợ giá cả tăng vọt, điểm tích lũy không đủ thì thiệt to.
“Hay là liên hệ với Giang An An của đội B thử xem? Nói thật thì tôi không muốn gặp cô ta chút nào, nhưng hướng dị hóa của cô ta cũng là hệ không gian, nghe nói không gian rất lớn. Gửi vật tư nhờ cô ta chứa tạm, dù phải chia cho cô ta 50%, nhưng ít ra mình cũng còn 50%, còn nếu đưa cho tổng bộ thì mình chỉ được điểm tích lũy thôi.”
Không phải họ không trung thành, mà là hiện tại tổng bộ đang hỗn loạn, các phe phái đều đang tranh nhau tích trữ vật tư. Nếu bản thân không tự giữ một ít thì về sau sống sót cũng khó khăn, ai cũng không muốn phải làm việc trong cảnh bụng đói.
Trần Tiểu Phi thật sự rất đau đầu, nhưng vừa nói xong thì ánh mắt lại rơi lên người Hứa Đa Đa. Ánh mắt sáng rực lên, cậu lập tức vẫy tay chào:
“Hello tiểu lớp trưởng~ Lại gặp nhau rồi! Tiểu lớp trưởng đúng là tiểu lớp trưởng, biến thành tang thi rồi mà vẫn không tầm thường chút nào, quả thật là tang thi xinh đẹp nhất!”
Cậu còn nháy mắt với Hứa Đa Đa, giơ ngón cái ra tán dương.
Hứa Đa Đa: …
Tần Lạc nhìn vẻ mặt gượng gạo của cô mà bật cười lớn:
“Cô ấy đang chê cậu đó, ha ha!”
Cái đồ nhỏ này đúng là thú vị mà.
Trần Tiểu Phi cũng gãi đầu cười ngượng:
“Ây ya, làm người ta ngại quá đi mất.”
Kịch bản của mấy người nhiều thật.
Hứa Đa Đa cứ ngơ ngác nhìn, lúc này Bạch Thụ cũng quay lại:
“Có ba kho chứa đồ hộp, hai kho là đồ hộp thịt, một kho là trái cây.”
Anh theo thói quen định đẩy kính, nhưng lại đẩy vào khoảng không, rồi mới sực nhớ mình không còn đeo kính nữa, liền cười tự giễu một cái.
Trước đây Bạch Thụ là kiểu học sinh ngoan ngoãn đeo kính, giờ không cần nữa vì phương hướng dị hóa là đôi mắt, tuy có vẻ vô dụng nhưng phối hợp với thân phận tay súng bắn tỉa lại vô cùng thích hợp.
“Đi thôi, qua xem thử có bao nhiêu, rồi tính tiếp xem xử lý sao.”
Tần Lạc ôm Hứa Đa Đa như không có trọng lượng, lúc ôm, lúc kẹp, lúc lại vác lên vai như thể đang mang theo món đồ tùy thân vậy.
Trần Tiểu Phi liền nhảy nhót đi theo:
“Tần ca, tiểu lớp trưởng không tự đi được sao? Anh cứ ôm mãi vậy, sao không để cô ấy xuống đi vài bước thử xem cô ấy có khác mấy tang thi khác không.”
Tang thi bình thường đi đường toàn lảo đảo, lê chân, vừa thấy người là hăng máu, lao vào cắn như điên.
Chứ ai lại như tiểu lớp trưởng này? Ngoan ngoãn ôm lấy cổ Tần ca nhà họ, mặt mày trắng trẻo, người sạch sẽ, còn mặc bộ đồ ngủ hình thỏ hồng hồng.
Tần Lạc vừa sải bước đi vừa cúi đầu nhìn Hứa Đa Đa đang nhìn quanh ngó nghiêng, không biết có phải ảo giác không mà thấy cổ cô hình như linh hoạt hơn rồi:
“Ai mà biết được, đợi lát nữa cho cô ấy xuống đi thử vài bước xem sao.”
Tần Lạc vành tai dần đỏ, ra hiệu Bạch Thụ câm miệng.
Trần Tiểu Phi thì cúi đầu cười khúc khích:
“Tần ca da mặt mỏng ghê.”
Ba người vừa đùa vừa cãi tới kho hàng lớn, tuy đang giỡn nhưng khi gặp chuyện chính thì ai nấy đều nghiêm túc hẳn.
Trần Tiểu Phi phụ trách cảnh giới, Bạch Thụ mở cửa, Tần Lạc là người đi đầu tiến vào, hai người kia theo sát sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)
