Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Thế Giáng Lâm: Tiểu Xác Sống Bị Thu Phục Rồi! Chương 7: Khu Nhà Máy Đồ Hộp(1)

Cài Đặt

Chương 7: Khu Nhà Máy Đồ Hộp(1)

Khi ý thức của Hứa Đa Đa dần khôi phục, cô phát hiện mình đang nằm trong một khoang xe.

Cô chớp chớp mắt, trừng mắt nhìn trần xe.

“Tần ca, anh thật sự muốn mang theo tiểu lớp trưởng sao? Nhưng cô ấy đã biến thành tang thi rồi mà?”

“Bạch nguyệt quang đúng là bạch nguyệt quang, khác biệt thật đấy, biến thành tang thi rồi mà vẫn không nỡ bỏ rơi à? Nhưng tiểu lớp trưởng tang thi này đúng là đặc biệt thật.”

Ánh sáng trong khoang xe rất yếu.

Đột nhiên có một người ghé lại gần:

“Không được, lâu lắm rồi chưa gặp tiểu lớp trưởng, tôi phải nhìn kỹ lại cái đã. Vừa nãy nhìn thoáng qua thấy hình như không thay đổi gì mấy? Thế nào rồi Tần ca, nhìn cái cách anh ôm không chịu buông, tiểu lớp trưởng vẫn xinh như xưa chứ?”

Người đó vừa dứt lời đã bị Tần Lạc giơ tay đẩy ra, anh cau có: “Cút cút cút!”

Mọi người lập tức cười khúc khích, ai nấy đều cười đến vai cũng run run.

“Đã bảo đừng trêu chọc lung tung rồi mà? Vị hòa thượng Lạc Thần của chúng ta đây làm gì chịu nổi mấy người cứ chọc mãi. Nhưng mà nói thật nhé, Tần ca, người ta đâu nói sai.”

“Không phải, cậu quên rồi à? Ai là người lần nào chơi trò thật lòng hay mạo hiểm cũng nói tiểu lớp trưởng là mối tình đầu của mình hả?”

“Chậc, mấy người này phiền ghê! Lo mà lái xe cho tử tế vào!”

Hứa Đa Đa sau đó mới phát hiện ra hình như mình đang được Tần Lạc ôm trong lòng. Người cô còn được quấn trong một tấm chăn. Có lẽ vì bị đồng đội trêu chọc quá mức đến nỗi “xù lông”, anh hung dữ mắng mấy người kia một câu rồi ôm cô đi thẳng ra hàng ghế sau cùng.

Đây là thà chen chúc với đống vật tư, chứ không muốn ngồi gần mấy “kẻ lắm mồm” kia.

Phía trước xe bất chợt vang lên tiếng cười ầm ĩ, còn có người trêu chọc:

“Lạc Thần mấy tuổi rồi hả? Sao mà đáng yêu dữ vậy trời? Hahahaha!”

Hứa Đa Đa cũng thấy buồn cười, thậm chí còn thấy hơi bồi hồi, như thể quay lại thời cấp hai. Giọng mấy người kia nghe rất quen, cô cố nhớ lại thì hình như là mấy người chơi thân với Tần Lạc thời đi học.

Họ là: Vương Uy Hổ, Bạch Thụ và Trần Tiểu Phi.

(Mình có hơi phân vân chọn tên cho nhân vật 白述 (Bái Shù), nếu để đúng Hán Việt là Bạch Thuật – nghĩa là thuật lại, kể lại thì không hay lắm. Một cái tên khác là Bạch Trình nghe hay hơn nhưng biệt danh nhân vật này là Bạch Thử - chuột bạch có chút chơi chữ đồng âm ở đây nên hơi bất hợp lý nên mình quyết định chọn Bạch Thụ mặc dù không đúng nghĩa lắm nhưng nó hay và hợp lý trong việc mấy ông ý chơi chữ trong biệt danh)

Không ngờ ba người này vẫn còn đi theo Tần Lạc, mà còn rất thân thiết.

“Tỉnh rồi à? Đừng nghe bọn họ nói bậy. Cái vụ mối tình đầu đó là tôi nói đại trong trò thật lòng mạo hiểm cho xong chuyện thôi.”

Tần Lạc đột nhiên hạ giọng thì thầm với cô, nói lí nhí như đang lẩm bẩm một mình, có chút đáng yêu.

Hứa Đa Đa càng bất ngờ hơn vì anh biết cô đã tỉnh?

Có lẽ là vì vẻ mặt cô quá sinh động, Tần Lạc giơ tay chỉ vào mắt mình:

“Tiến hóa, hiểu không? Cẩm nang sinh tồn có nói rồi đúng không? Tôi bây giờ nhìn được trong đêm.”

Giống như tìm được người để khoe khoang, anh búng tay một cái, đầu ngón tay chớp lên vài tia điện màu xanh lam, “xẹt xẹt” mờ mờ.

“Thấy chưa? Một trong các kỹ năng của tôi đấy. Chỉ là vẫn chưa ổn định lắm.”

Hứa Đa Đa thật sự rất kinh ngạc. Lúc đọc Cẩm nang sinh tồn thì là một chuyện, giờ tận mắt chứng kiến thì hoàn toàn khác. Nhưng khi cô còn đang tò mò, xe bất ngờ bị va mạnh, bên ngoài vang lên tiếng như voi hú.

Nếu không phải cô là tang thi, chắc đã nổi hết da gà rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc