Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Thế Giáng Lâm: Tiểu Xác Sống Bị Thu Phục Rồi! Chương 4 – Mở Màn: Biến Thành Tiểu Tang Thi

Cài Đặt

Chương 4 – Mở Màn: Biến Thành Tiểu Tang Thi

(Bắt đầu từ chương này mình sẽ để là tang thi nhé, tại có nhiều biệt danh của nữ chính liên quan đến nó, để xác sống nghe không được hay lắm)

Từ khi mạt thế bắt đầu tới giờ, Hứa Đa Đa luôn cẩn trọng. Trong group chat chung cư, khi mọi người hô hào trao đổi đồ ăn, nước uống, cô không hề tham gia. Khi những người khác không thể ngồi yên, bắt đầu đi gõ cửa từng nhà, cô thì đóng chặt cửa, trốn biệt trong nhà, cố gắng không tiếp xúc với ai.

Mạng thì cứ chập chà chập chờn nên tin gửi đi hay nhận được đều bị trì hoãn, gửi tin nhắn cho bạn thân thì bặt vô âm tín, giống như ném cục đá xuống biển sâu, khiến lòng cô cũng nặng trĩu theo.

Thế là cô bắt đầu viết nhật ký.

Ngày thứ nhất, dịch bệnh bùng phát. Chính quyền vào cuộc nhanh chóng, tạm thời còn kiểm soát được. Dưới lầu xe cộ qua lại tấp nập, người mặc đồ bảo hộ cũng không ít, liên tục bận rộn.

Ngày thứ hai, nhiệt độ thay đổi thất thường. Ban ngày thì nóng muốn phát điên, còn ban đêm lạnh buốt đến tận xương. May mà hệ thống sưởi còn hoạt động, cứu mọi người một mạng.

Ngày thứ ba, một số chỗ nguồn nước bắt đầu có vấn đề, bệnh độc(virus) mất khống chế lan rộng, hỏng bét nhất là thời gian mất điện càng ngày càng dài.

Hứa Đa Đa ba ngày nay gần như không chợp mắt, cuối cùng cũng nấu chín đại bộ phận đồ ăn đã tích trữ. Nhưng càng về sau cô không dám ăn đồ gì có mùi thơm nữa.

“Ở trong đây để chết khát chắc?”

“Mấy người nhát gan không dám đi thì chúng tôi đi!”

“Đúng thế! Lỡ đâu bọn họ bỏ lại chúng ta chạy hết rồi thì sao? Không thấy hôm nay chẳng ai tới cứu trợ à?”

“Chúng ta phải tự cứu mình thôi!”

Mấy người gan lớn căn bản không nghe khuyên can, hoặc cũng có thể sau mấy ngày sống như một cơn ác mộng, tinh thần của họ đã gần như sụp đổ.

Và rồi... khi họ chuẩn bị ra ngoài, thấy một người mặc đồ bảo hộ xuất hiện. Ai nấy như được tiêm thuốc an thần, liền vẫy tay gọi loạn cả lên, còn mắng xối xả:

“Mẹ nó! Tưởng chúng mày tính để bọn tao chết đói chết khát trong này chớ! Nước máy có mùi hôi chúng mày có biết không?!”

Mấy người khác cũng thúc giục:

“Đúng đó! Mau xử lý nguồn nước đi!”

Hứa Đa Đa nghĩ rằng những người này thật sự rất bất lịch sự với nhân viên cứu trợ

Nhưng một giây sau Hứa Đa Đa thấy hành động không bình thường của người đó. Trái tim cô trùng xuống tận đáy, không còn nổi một tia hy vọng nào nữa.

Ánh sáng trong mắt cô ảm đạm dần, cô lặng lẽ kéo rèm, dựa lưng vào tường, từ không gian lấy ra nhật ký ghi thêm một dòng:

Ngày 6 tháng 11 năm 2029 – Nhân viên y tế thất thủ, khu dân cư sụp đổ.

Người của chính phủ không có ai đến nữa, đồng nghĩa với việc — bọn họ không đến được.

Quả nhiên, dưới lầu vang lên tiếng hét, mấy người chuẩn bị ra ngoài vừa điên cuồng chạy vừa hét lên rằng người mặc đồ bảo hộ đã bị nhiễm bệnh.

Mọi người trên các tầng đều bị dọa đến mức không dám lên tiếng, gần như đồng loạt khóa trái cửa. Hứa Đa Đa ngồi một góc, nước mắt rơi lã chã — nhưng cô biết, chẳng còn ai có thể cứu mình nữa. Sổ tay sinh tồn trong tận thế đã cảnh báo: Ngày thứ tư là ngày trật tự chính thức sụp đổ. Và quả nhiên, không sai một tý nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc