Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khương Ninh kinh hãi, vội vàng dùng ý thức để kiểm tra.
Không gian vẫn còn đó, vật tư cũng vẫn còn nguyên. Cô thử dùng ý niệm để lấy đồ và một cục than tổ ong lập tức xuất hiện trong tay cô.
Cô quét ý niệm một vòng, phát hiện ra bộ đếm thời gian bằng ánh sáng đã trở về con số không.
Lúc này, Khương Ninh mới bừng tỉnh ngộ, hóa ra cô chỉ có thể ở trong không gian được 2 tiếng đồng hồ.
Hai tiếng... Thôi được, có còn hơn không!
Tắm rửa xong xuôi, đồng hồ đã điểm qua nửa đêm.
Khương Ninh liếc nhìn không gian, thấy 2 tiếng đồng hồ mới đã được nạp vào tài khoản, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, cô đành phải tìm đến melatonin(*) để cứu vãn giấc ngủ. Giấc ngủ chập chờn không yên, cô lại mơ thấy mình bị đám người kia truy sát, lưỡi dao loang lổ vết máu rỉ sét chém từng nhát nặng nề lên người cô...
(*) Melatonin là hormone tự nhiên của cơ thể, có nhiệm vụ báo hiệu khi nào bạn cần đi ngủ. Người ta thường uống viên bổ sung melatonin để dễ ngủ hơn khi bị mất ngủ hoặc bị lệch múi giờ.
Khương Ninh giật mình tỉnh giấc, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Năm giờ sáng, bên ngoài trời vẫn còn tối đen. Cô vào không gian nhìn ngắm đống vật tư đã tích trữ để trấn an bản thân, lúc này tâm trạng mới dần bình ổn trở lại.
Không ngủ tiếp nữa, cô cầm lấy chìa khóa xe, thẳng tiến đến chợ đầu mối nông sản lớn nhất.
Trời vừa tờ mờ sáng, bên ngoài khu chợ đã tấp nập xe cộ.
Khương Ninh đi đến khu rau củ, chọn mua những món hàng tươi ngon hãy còn đọng sương sớm.
Bí đao, bí ngô, ngó sen, củ cải trắng và đỏ, cà tím, đậu que, mướp đắng, cần tây, cà chua... Tất cả đều lấy mỗi loại 50kg. Khoai tây và khoai lang thì lấy mỗi loại 100kg.
Gừng và tỏi cũng lấy mỗi loại 50kg, chúng vừa có thể dùng để trồng trọt lại vừa có thể làm gia vị. Phải biết rằng, trong những ngày giá rét khắc nghiệt, một bát canh gừng biết đâu lại có thể cứu sống một mạng người.
Cô vừa đi vừa xem, vừa xem vừa mua. Ngoại trừ các loại rau lá xanh, những thứ khác cô đều lấy không ít, tổng cộng hết khoảng 4 ngàn tệ.
Sau khi ăn sáng xong đã gần chín giờ, lượng người trong chợ đầu mối đã vơi đi rất nhiều.
Khương Ninh đi so sánh giá cả ở ba nơi rồi mới quyết định tích trữ lương thực chính. Gạo loại 25kg/bao lấy 100 bao, bột mì loại 25kg/bao lấy 50 bao. Mì sợi trắng, mì trứng, bún khô, miến khoai lang mỗi loại lấy 250kg. Đậu nành, đậu đỏ, đậu xanh, đậu đen, lạc mỗi loại lấy 100kg. Dầu đậu nành, dầu lạc, dầu hướng dương loại thùng lớn mỗi loại lấy 50 thùng.
Chưa tới 30 ngàn tệ, cô còn mặc cả với bà chủ để được tặng thêm 3 bao gạo.
Chỉ riêng số lương thực này thôi cũng đủ cho cô ăn trong 30 năm.
Tranh thủ lúc chủ quán chuẩn bị hàng, cô đi sang khu gia vị bên cạnh. Tương dầu, giấm, rượu trắng loại 20 lít/thùng, cô lấy mỗi thứ 10 thùng. Hoa hồi, tiểu hồi, quế, hoa tiêu, hồ tiêu mỗi loại lấy 15kg. Đường đỏ, đường trắng, đường phèn mỗi loại lấy 150kg. Muối ăn loại 0,5kg/túi cô mua 3000 túi.
Lương thực trong thời mạt thế rất quan trọng nhưng muối còn quan trọng hơn. Nếu không bổ sung đủ lượng muối, cơ thể sẽ không thể trụ vững.
Vào năm thứ ba của mạt thế, cô đã tận mắt chứng kiến có người dùng 1 túi muối để đổi lấy 15kg lương thực.
Ba ngàn túi muối này căn bản không chiếm nhiều diện tích, đến khi tài nguyên khan hiếm có thể mang ra để trao đổi. Nếu không phải vì không còn chỗ, cô thật sự muốn tích trữ vài chục tấn.
Sau khi chất hàng lên xe, cô lái đến một góc vắng vẻ không có camera giám sát, thu hết vật tư vào không gian rồi tiến đến khu đông lạnh.
Bánh bao chay, bánh bao hoa, bánh bao nhân đậu đỏ, bánh bao kim sa, bánh bao đường đỏ, xíu mại mỗi loại cô lấy 10 thùng lớn. Với các loại có thịt, cô lo ngại nguyên liệu không đảm bảo nên chỉ lấy 100kg vỏ bánh sủi cảo đông lạnh, để dành đến khi lũ lụt có thể từ từ ngồi làm để giết thời gian.
Tiếp đó, cô lại đến khu đồ khô. Nấm hương, nấm sừng hươu, nấm trà, mộc nhĩ, rong biển, tảo biển, táo đỏ, rau củ khô, các loại hạt dưa đủ vị... Hơn 10 ngàn tệ nữa lại ra đi.
Khi đến khu bán thịt, Khương Ninh tìm đến sạp hàng chuyên cung cấp cho nhà ăn của trường học. Ông chủ vừa thấy cô đã niềm nở chào đón: "Tiểu Khương muốn mua gì nào?"
Trước khi bão về, thời tiết oi bức bất thường, trên sạp hàng đã chẳng còn lại bao nhiêu thịt, giờ này cũng không còn tươi nữa nhưng giá cả lại rất phải chăng.
Thịt ba rọi, thịt nạc vai, thịt thăn, sườn, thịt bò, thịt cừu, thịt thỏ mỗi loại cô lấy 100kg. Gà và vịt mỗi loại 100 con, 50 con ngỗng, cùng với lòng heo, lòng bò và các loại nội tạng khác.
Ông chủ kinh ngạc: "Tiểu Khương, cháu không đùa đấy chứ?"
Vợ của ông chủ làm việc ở lò mổ, Khương Ninh cũng không ít lần giới thiệu khách hàng cho ông ấy để lấy hoa hồng: "Họ hàng nhà cháu có tiệc cưới, giá cứ rẻ là được ạ."
"Quan hệ của chúng ta còn phải nói sao? Vụ làm ăn này tôi không kiếm lời của cháu đâu, tất cả giảm giá 30%!"
Mua thịt rất tốn kém, giá thịt heo cũng chỉ mới giảm trong hai năm gần đây, còn thịt bò và thịt cừu thì chưa hề giảm. Vì vậy, tìm người quen để lấy hàng là cách tính toán khôn ngoan nhất.
Tính ra hết gần 30 ngàn tệ. Khương Ninh không mặc cả thêm nhưng lại đưa ra một yêu cầu khác – 2 con dao chặt xương và một con dao mổ heo.
Nghĩ đến lợi nhuận và tình nghĩa, ông chủ lập tức vui vẻ đồng ý.
Tiếp đó, cô đến sạp cá đặt 100 con, yêu cầu chỉ mổ bụng làm sạch chứ không cắt khúc, hẹn làm xong sẽ quay lại lấy.
Cô mua thêm 3000 quả trứng gà và 1000 quả trứng vịt. Nghĩ rằng biết đâu một ngày nào đó thiên tai sẽ kết thúc, cô lại mua thêm mỗi loại 2 vỉ trứng gà, vịt, ngỗng và cả trứng cút. Tất cả đều là trứng đã thụ tinh và đồng thời mua thêm một chiếc máy ấp trứng gia dụng cỡ nhỏ.
Nghĩ đến khu vườn trong không gian, Khương Ninh lập tức tìm đến một cửa hàng hạt giống, mua toàn những loại rau có chu kỳ sinh trưởng ngắn như xà lách, cải thìa, rau muống, cải chíp... Tổng cộng mấy chục loại. Hạt giống rất rẻ, chỉ tốn 500 tệ là đủ cho cô ăn trong vài chục năm tới.
Dù chỉ có 10 mét vuông đất đen nhưng hai ban công cũng có thể tận dụng được. "DNA trồng trọt" của Khương Ninh như được đánh thức, cô lại mua thêm chậu trồng cây, cuốc, xẻng và đất nuôi trồng.
Mang theo niềm hy vọng về tương lai, cô chạy đến khu bán cây giống ăn quả. Táo, nho, cam, quýt... Mấy chục loại khác nhau, mỗi loại cô lấy 3 cây, tất cả đều là những cây giống lâu năm.
Thịt là vật phẩm tiêu hao, khi thiên tai kéo dài, đừng nói là người thường, ngay cả những nhân vật lớn cũng chẳng có nguồn cung để mà ăn thịt tươi.
Vì vậy, Khương Ninh đã mua một cặp thỏ giống. Thỏ chỉ cần ăn rau là có thể sống, hơn nữa chúng sinh sản rất nhanh, chắc chắn sẽ đáp ứng được nhu cầu ăn thịt của cô.
Khương Ninh rất thích ăn đồ kho và đồ trộn, thế nên cô mua 100kg chân gà và chân vịt đông lạnh, cùng với 50kg mỗi loại lòng vịt, mề vịt và tim gà.
Tiền tiêu như nước chảy khiến cô đau lòng vô cùng nhưng khi nghĩ đến đống vật tư đang chất chồng ngày một nhiều trong không gian, cô lại cảm thấy một sự thỏa mãn và tự tin khó tả.
Cả một ngày trời vật lộn ở chợ đầu mối nông sản, lúc Khương Ninh ra về thì đường phố đã lên đèn sáng rực, không khí nhộn nhịp và tấp nập. Cuộc sống sôi động nhất trong ngày chỉ vừa mới bắt đầu.
Khương Ninh bước vào một nhà hàng, gọi sườn non kho tàu, thịt viên hấp, trứng xào cà chua, tự thưởng cho mình một bữa ra trò. Đồ ăn không hết, cô cũng không quên gói mang về.
Về đến nhà vẫn còn sớm, cô lại hì hục sắp xếp không gian, chất đầy kín cả căn phòng lớn. Rau và cây giống ăn quả được đặt ở phòng khách, còn cặp thỏ giống thì được nuôi ngoài ban công.
Lần này Khương Ninh đã tính toán cẩn thận hơn, khi bộ đếm thời gian chỉ còn 10 phút, cô lập tức rời khỏi không gian.
Ngay khi cô vừa bước ra, hai con thỏ giống lập tức bị đá văng ra ngoài, rơi "bịch" xuống đất suýt nữa toi mạng.
Khương Ninh: "..."
Cảm xúc của cô chuyển từ uất ức sang vui mừng khôn xiết.
Xem ra, không gian này không chỉ giới hạn về mặt thời gian, mà khi cô không ở bên trong, các sinh vật sống khác cũng không thể ở lại.
Điều này có nghĩa là, người khác không thể cướp nó đi được.
Tâm trạng trở nên phấn chấn, cô ngồi xuống kiểm tra lại xem còn thiếu sót gì không. Những thứ có thể nghĩ đến cô đều đã mua, trong tài khoản chỉ còn lại khoảng 20 ngàn tệ.
Trong không gian giờ chỉ còn trống phòng khách và nhà vệ sinh. Để sống sót qua những trận thiên tai khắc nghiệt, vẫn còn rất nhiều thứ cần chuẩn bị nhưng cô không có ý định tích trữ thêm những vật tư chiếm nhiều diện tích nữa.
Cô mở ứng dụng đặt đồ ăn, tìm đến những nhà hàng có tiếng tăm mà trước đây cô chỉ dám ao ước chứ không nỡ tiêu tiền. Tôm he sốt dầu, gà muối hấp kiểu Khách Gia, đậu phụ nhồi thịt, thịt kho Đông Pha... Hơn hai mươi món, mỗi món cô đặt 10 phần.
Rồi đến quẩy, bao bao hấp, há cảo chiên, bánh cuốn cầm tay, bánh bò, bánh bao chiên, đồ nướng, đồ kho, thịt quay, trà sữa... Tổng cộng mấy chục món nữa.
Hết hơn 10 ngàn tệ, để đảm bảo độ tươi ngon, cô đều chọn hình thức hẹn giờ đến quán tự lấy.
Dù rất mệt nhưng cô vẫn muốn ngắm nhìn sự phồn hoa cuối cùng của thành phố này...
Buổi chiều, cô nhận được thông báo, để ứng phó với cơn siêu bão sắp tới, nhà trường tạm thời cho nghỉ 3 ngày, thời gian học lại cụ thể sẽ được thông báo sau.
Sinh viên reo hò vui sướng, í ới gọi bạn bè ra ngoài tận hưởng cuộc sống về đêm, ăn mừng cuồng nhiệt trước khi cơn bão đổ bộ.
Vùng ven biển phía Nam mỗi năm đều trải qua hơn chục cơn bão, lần nào họ cũng mong ngóng được nghỉ học và lần này cuối cùng cũng đã thành hiện thực.
Khương Ninh cũng từng như vậy nhưng họ không ngờ rằng lần này bão sẽ đến thật và sau này, họ sẽ chẳng bao giờ cần phải đến lớp nữa.
Vừa ăn đồ nướng vừa uống bia, với tâm trạng phức tạp, cô tiếp tục đi khắp nơi để lấy hàng đã đặt.
Sau khi trở về, Khương Ninh luôn cảm thấy mình đã bỏ sót một thứ gì đó rất quan trọng nhưng nhất thời lại không thể nhớ ra được. Rốt cuộc đó là thứ gì nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
