Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"A..."
Khương Ninh choàng tỉnh, bật mạnh người dậy khỏi giường, mồ hôi trên trán tuôn rơi, trong ánh mắt ngập tràn vẻ hoang mang và tuyệt vọng.
Cảnh vật trước mắt khiến cho ý thức hãy còn hỗn độn của cô phải chấn động, đây chẳng phải là căn hộ cô ở trước thời mạt thế sao?
"Ting ting, ting ting..."
Âm thanh thông báo tin nhắn liên tục vang lên. Cô với tay lấy chiếc điện thoại trên đầu giường, màn hình hiển thị ngày 14 tháng 9 năm 2029, 9 giờ 32 phút.
Hơn mười tin nhắn chưa đọc đều là thông báo về siêu bão "Thái Đao" dự kiến sẽ đổ bộ vào vùng ven biển lúc rạng sáng ngày 17, sức gió ước tính đạt cấp 16 đến 19, kèm theo đó là trận mưa bão dữ dội kéo dài nhiều ngày.
Khương Ninh hoàn toàn ngây người. Chẳng phải cô đã chết rồi sao? Chết trong cái thời mạt thế đen tối, nơi con người ăn thịt lẫn nhau!
Lẽ nào vì lòng không cam tâm mà linh hồn cô lại chìm vào cơn ác mộng này ngay trước lúc lâm chung?
"Ting ting."
Một tin nhắn cảnh báo mới lại đến, thời gian gần nhất là 9 giờ 37 phút.
Khương Ninh dùng hết sức véo mạnh vào cánh tay mình, cơn đau buốt nhắc nhở rằng đây không phải là mơ. Cô thật sự đã được trùng sinh, quay trở về ba ngày trước khi cơn siêu bão mở ra chương đầu của thời mạt thế.
Không, nói cho chính xác thì chỉ còn lại hai ngày rưỡi mà thôi.
Niềm vui chưa kịp nhen nhóm, trong lòng Khương Ninh đã dâng lên một sự mệt mỏi vô tận.
Bão tố, mưa rào, lũ lụt, rồi đến nóng lạnh cực đoan, động đất... Mỗi một cửa ải đều là một tầng địa ngục, có gì đáng để bắt đầu lại cơ chứ?
Nhưng cô đã trở về rồi, chẳng lẽ lại ngồi chờ chết sao? Không, tuyệt đối không!
Sau khi dùng nước lạnh tạt mạnh vào mặt, cô soi mình trong gương. Hình ảnh phản chiếu là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp với khuôn mặt căng tràn collagen, chưa hề trải qua những năm tháng sống lay lắt của thời mạt thế. Dường như, mọi thứ vẫn còn thật tốt đẹp.
Ánh mắt mệt mỏi của cô vô tình dừng lại nơi mặt dây chuyền ngọc thạch đang đeo trên cổ. Đây là vật đã ở bên cạnh cô từ khi bị bỏ rơi trong bệnh viện lúc mới lọt lòng, nhưng sau nay lại bị Dương Vĩ Thông lừa lấy đi để tặng cho hoa khôi của trường là Tô Mộng Dao.
Ba năm mạt thế, Tô Mộng Dao vẫn luôn xinh đẹp, trong sáng, váy áo không vương một hạt bụi, làn da trắng hồng rạng rỡ, giống như vẫn đang sống giữa một thế giới phồn hoa thịnh vượng.
Có lần, Khương Ninh đói đến mức lả đi, trong cơn mê man, cô thoáng thấy Tô Mộng Dao lấy từ trong mặt dây chuyền ra một que kem rồi thong thả thưởng thức.
Như chợt nghĩ đến điều gì, Khương Ninh lập tức lấy lưỡi dao lam rạch ngón tay, nhỏ một giọt máu lên mặt dây chuyền.
Mặt dây chuyền đột nhiên phát ra một luồng sáng chói lòa. Đến khi mở mắt ra lần nữa, cô đã thấy mình đang ở trong một căn hộ không có cửa chính. Ngoài điện nước đầy đủ thì nơi đây hoàn toàn trống trơn, không một món đồ nội thất. Căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng khách, diện tích sử dụng khoảng 80 mét vuông, trần nhà cao chừng 3 mét và đặc biệt, ngay sát ban công còn có một khu vườn đất đen rộng 10 mét vuông.
Giữa phòng khách, một bộ đếm thời gian bằng ánh sáng đang lơ lửng: 01 giờ 56 phút 13 giây.
Đây chính là không gian đã giúp Tô Mộng Dao sống một cách xa hoa, tinh tế, mà nó vốn dĩ đã bị lừa gạt khỏi tay cô.
Sau khi rời khỏi không gian, trong tâm trí cô bỗng dưng xuất hiện thêm một căn nhà, chỉ cần tập trung ý thức là có thể cảm nhận được mọi thứ bên trong.
Để tìm hiểu rõ hơn về chức năng của không gian này, cô đã thử nghiệm với nước sôi và nhận ra, ngoại trừ ban công và khu vườn, tất cả những nơi khác đều có khả năng bảo quản đồ vật tươi mới.
Khi dùng ý niệm để lấy hoặc cất đồ vật, bộ đếm thời gian sẽ ở trạng thái đứng yên nhưng nó sẽ tự động trừ giờ ngay khi có người tiến vào.
Thời gian không còn nhiều, cô chẳng có tâm trí đâu mà nghiên cứu những bí ẩn sâu xa hơn.
Đã được sống lại một lần nữa, lại còn có không gian trong tay, cô nhất định phải nắm bắt cơ hội này để đảo ngược kết cục bi thảm của mình.
Kiếp trước chỉ sống sót được ba năm, Khương Ninh không hề biết sau đó còn những tai ương nào khác. Vì vậy, cô lập tức lên mạng tra cứu các loại hình thiên tai có thể xảy ra.
Nhìn vào những kết quả tìm kiếm dày đặc trên màn hình, cô suýt chút nữa đã ngất đi tại chỗ.
Sống sót, thật sự quá đỗi gian nan.
Gạt bỏ mọi cảm xúc thừa thãi, cô lấy giấy bút ra và bắt đầu lên danh sách những vật tư cần thiết.
Lớn lên trong cô nhi viện, Khương Ninh hiểu rằng nơi đó chỉ yên bình trên bề mặt, còn sau lưng lại là những cuộc tranh đấu ngấm ngầm vô cùng dữ dội. Hoàn cảnh đó đã dần hun đúc nên tính cách ích kỷ và không bao giờ chịu thiệt thòi của cô.
Sinh ra đã thiếu cảm giác an toàn, từ tiểu học cô đã đi nhặt ve chai, lên trung học thì làm thêm đủ thứ việc như phụ đạo, viết bài tập hộ cho đến cọ rửa nhà vệ sinh, bất cứ việc gì miễn có tiền là cô đều làm.
Cô luôn đứng đầu trong các kỳ thi chuyển cấp và đại học. Ngay cả khi đã là sinh viên năm hai ngành Y, cô vẫn đang kèm cặp cho năm học sinh lớp 12, với mức học phí 200 tệ mỗi buổi.
Khương Ninh đúng là một kẻ hám tiền, từ môi giới bán bảo hiểm cho đến làm vlogger, chỉ cần không phạm pháp thì việc gì cô cũng dám thử. Hơn mười năm tích cóp, trong thẻ ngân hàng của cô có tổng cộng 200 ngàn tệ, dự định sau khi tốt nghiệp sẽ dùng làm khoản trả trước để mua một căn nhà an cư.
Vậy mà bây giờ, tất cả đã thành công cốc.
Buổi chiều vốn có tiết chuyên ngành ở trường, buổi tối lại phải đi dạy thêm nhưng giờ đây, những việc đó đều không còn cần thiết nữa.
Khương Ninh nhắn tin cho các vị phụ huynh, báo rằng mình bị bệnh phải nhập viện, một thời gian dài sắp tới không thể dạy được, mong họ sớm tìm giáo viên thay thế, đồng thời cũng muốn thanh toán nốt tiền học phí.
Học phí được thanh toán nửa tháng một lần, mà các vị phụ huynh này đều là những người không thiếu tiền. Trong số đó, có hai người còn gửi cho cô bao lì xì an ủi 500 tệ, tổng cộng cô nhận được 6 ngàn tệ.
Khương Ninh cũng không quên nhắc nhở họ rằng cơn bão thế kỷ sắp ập đến, nên tranh thủ tích trữ một ít lương thực và thuốc men khẩn cấp.
Thiên tai nối tiếp nhau ập đến, riêng danh sách thuốc men đã dài kín ba trang giấy. Không ít loại thuốc chẳng những đắt đỏ mà còn chẳng thể nào mua được ở các hiệu thuốc thông thường.
Khương Ninh chụp ảnh danh sách rồi gửi cho cậu bạn thân đang làm nhân viên kinh doanh cho một công ty dược: [Có khách sộp cần gấp, tối nay phải có hàng, phiền cậu cho một cái giá hữu nghị nhé.]
Trương Siêu trả lời trong nháy mắt: [Đã nhận.]
Chưa đầy năm phút sau, điện thoại của cậu ấy đã gọi tới. "A Ninh, danh sách thuốc này lạ quá, cậu chắc là không đùa đấy chứ?"
"Người ta chuyển tiền rồi, chỉ có một yêu cầu duy nhất, là tối nay phải nhận được hàng."
Không hơi đâu mà nhiều lời, cô cúp máy rồi chuyển khoản ngay 50 ngàn tệ, kèm theo lời nhắn: [Thừa trả lại, thiếu bù sau.]
Giày của bản thân cô chưa bao giờ vượt quá 300 tệ, thế mà lại chẳng hề xót xa khi bỏ ra hơn 8 ngàn tệ để mua cho anh ta đôi giày phiên bản giới hạn. Và kết quả thì sao?
Anh ta nhận quà rồi lại đòi lấy mặt dây chuyền của cô, đối với lời tỏ tình thì không chấp nhận cũng chẳng từ chối và rồi vào đúng ngày bão về, anh ta đã dẫn theo hoa khôi của trường đến ăn sạch kho lương thực mà cô tích trữ.
Suốt ba năm thiên tai, anh ta chẳng những không ra tay giúp đỡ một lần, mà khi cô bị những kẻ ác độc đánh đập, hành hạ, thậm chí anh ta còn đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng.
Sớm biết thế này, cô thà đem đôi AJ kia cho chó ăn chứ quyết không tặng cho anh ta.
Lần này cứ để xem, không có kho lương thực và không gian của cô, anh ta và Tô Mộng Dao có thể sống một cuộc đời tươi sáng, rạng rỡ được không?
Cơn siêu bão hoành hành suốt nửa tháng, theo sau là ba tháng mưa lớn liên tục, khiến cả thành phố chìm trong biển nước.
Khương Ninh thuê trọ trên tầng 18, tuy không bị nước nhấn chìm nhưng cuộc sống cũng vô cùng chật vật.
...
Ra khỏi khu dân cư, cô ghé vào một quán ăn sáng ven đường để lấp đầy bụng.
Không ngơi nghỉ một phút nào, cô đến ngay một cửa hàng cho thuê xe, thuê một chiếc xe tải thùng rồi đi thẳng tới cửa hàng chuyên bán AJ. Nhân viên cửa hàng vô cùng ngạc nhiên trước yêu cầu trả hàng của cô, bởi vì đây là phiên bản giới hạn đời mới nhất, bao nhiêu khách hàng đang chờ mua, hoàn toàn không lo không bán được.
Sau khi nhận lại hơn 8600 tệ, cô thầm nghĩ số tiền này đủ để mua gạo, mì, dầu ăn cho hai ba năm tới, cần gì đến đàn ông nữa?
Lái xe đến con phố chuyên về cửa và cửa sổ, cô đặt hai bộ cửa thép không gỉ loại dày nhất, đi kèm với khoá an toàn ba chốt cả trên lẫn dưới, đảm bảo dù có dùng búa tạ cũng không thể phá nổi. Cả chi phí lắp đặt hết hơn 6 ngàn tệ.
Để tiết kiệm thời gian, Khương Ninh đã đo đạc kỹ lưỡng kích thước ở nhà trước khi đi.
Ban đầu, chủ cửa hàng còn lo cô đo không chuẩn nhưng khi biết được tên khu dân cư và số tòa nhà, ông ấy lập tức vui vẻ đồng ý. Ông ấy đã giao không ít hàng ở khu đó nên vừa nghe đã nắm được ngay: "Nếu cô cần gấp thì ngày kia có thể lắp được."
Đối diện là một cửa hàng kính. Khương Ninh chọn loại kính chống đạn dày nhất, giá 600 tệ/m² và cũng hẹn lắp đặt vào sáng ngày kia.
Cứ để chúng gõ, cứ để chúng đập. Ở kiếp này, đừng hòng có kẻ nào cầm dao xông vào bắt nạt được cô nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
