Mạnh Thời Vãn liếc nhìn thời gian trên điện thoại, vẫn còn một tiếng đồng hồ nữa.
Cô bước nhanh về phía tiệm thuốc gần đó. Khi đi ngang qua con phố ẩm thực, bước chân cô đột ngột dừng hẳn, dẫu thế nào cũng không tài nào nhấc lên đi tiếp được nữa.
Một người đã ba năm chưa được ăn một bữa đàng hoàng như cô thì hoàn toàn không thể chống lại sức cám dỗ của đồ ăn ngon.
Giờ phút này, trong đầu cô chỉ ngập tràn một suy nghĩ duy nhất: muốn ăn, muốn ăn, muốn ăn, muốn ăn…
Cô rẽ ngoặt sang đường, tự đặt cho bản thân một phần tôm hùm đất om dầu, một ly trà chanh dây trân châu dừa, một ly đá xay dâu tây lắc, thêm chút thịt xiên nướng, gà rán và vài chai bia nhỏ.
Chốt đơn xong, cô cầm hóa đơn chạy thẳng đến tiệm thuốc. Mua đồ xong quay lại là vừa kịp lúc lấy thức ăn.
Vừa bước vào tiệm thuốc, cô lập tức càn quét một vòng. Từ thuốc hạ sốt thanh nhiệt, tiêu viêm giảm đau, cảm cúm đến các loại băng gạc xử lý vết thương ngoài da, mỗi loại cô đều lấy một ít, suýt chút nữa thì vơ sạch sành sanh đồ đạc trên kệ hàng.
Nhân viên bán hàng đứng cạnh nhìn theo với vẻ ngập ngừng, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng: "Cửa hàng có quy định không cho phép khách hàng mua cùng lúc nhiều thuốc thế này đâu."
Mạnh Thời Vãn không hề ngẩng đầu lên mà vẫn tiếp tục bận rộn với công cuộc càn quét hàng hóa của mình: "Tôi trả cho cô gấp mười lần giá bán và tôi phải mang đi ngay bây giờ. Cô có bán hay không? Nếu không bán thì tôi sang tiệm khác hỏi."
Nhân viên bán hàng: !
"Bán!"
Cô đặt mấy giỏ thuốc lên tủ kính. Trông thấy nhân viên định quét mã từng món một, Mạnh Thời Vãn chẳng thể chờ đợi thêm được nữa.
"Tôi chuyển cho cô năm mươi vạn tệ, mau chóng đóng gói vào túi đi."
Nhân viên liếc nhìn mấy giỏ thuốc, nhận ra số tiền này mười vạn tệ cũng chẳng tới nên lập tức nhanh nhảu bắt tay vào việc đóng gói.
Cho đến khi âm báo chuyển khoản năm mươi vạn tệ vang lên, nhân viên bán hàng cười tươi như hoa, hai tay dâng túi đồ lên: "Thưa cô, cô đi cẩn thận. Chào mừng cô lần sau lại đến."
Mạnh Thời Vãn bước ra cửa, tìm một chiếc xe đạp điện công cộng rồi treo từng túi đồ lên xe. Cô đem toàn bộ số thuốc cất vào chiếc xe RV trước, sau đó mới đạp xe quay lại.
Cô ghé vào tiệm quần áo mua năm bộ đồ thể thao, tiếp tục rẽ qua tiệm đồ lót sắm thêm hơn chục bộ nội y.
Cuối cùng, cô tạt ngang tiệm thú cưng, mua năm mươi cân thức ăn cho mèo cùng với một ít thuốc xổ giun, pate đóng hộp các loại.
Hiện tại chỉ còn đúng mười phút nữa là điểm mười hai giờ đêm.
Mạnh Thời Vãn điều khiển chiếc xe đạp điện công cộng, vội vã lấy phần thức ăn đã đặt rồi tất tả chạy về phía xe RV.
Vào đúng mười một giờ năm mươi tám phút, cô chất toàn bộ đồ đạc lên xe RV, nhảy tót lên xe rồi dùng sức đóng sầm cửa lại.
Cô đã chuẩn bị sẵn sàng để nghênh đón tận thế.
Đạp Tuyết chạy đến quấn quýt cọ xát bên chân cô, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.
Mạnh Thời Vãn bế nó lên, tiện tay vuốt ve cái đầu đầy lông lá hai cái: "Đạp Tuyết, thế giới này sắp thay đổi rồi."
Bọn thây ma kéo đến cùng với thiên tai, dường như chúng sẽ thề không bỏ qua nếu chưa tận diệt toàn bộ nhân loại.
Thế nhưng đi đôi với thảm họa tận thế lần này, loài người cũng đang từng bước tiến hóa.
Cùng xuất hiện với thây ma còn có sự tồn tại của những người thức tỉnh dị năng.
Kiếp trước Mạnh Thời Vãn mất trọn ba năm cũng chẳng thể đánh thức được dị năng, e rằng kiếp này hy vọng cũng vô cùng mỏng manh.
Đạp Tuyết hiển nhiên vẫn chưa hiểu được ý nghĩa trong lời nói của cô, nó chỉ biết dùng cái đầu đầy lông không ngừng cọ cọ vào má cô.
Cô đặt Đạp Tuyết xuống sô pha, bắt tay vào việc sắp xếp lại đống đồ đạc chất ngổn ngang trên hành lang.
Phần thức ăn vừa mua được ưu tiên đặt lên tủ bát, sau đó cô mới quay sang xếp quần áo.
Bên trong xe RV, nằm sát vách phòng khách hình chữ U là một chiếc tủ quần áo rộng chừng một mét. Mạnh Thời Vãn nhét vài bộ quần áo cùng đồ lót vào đó là tủ đã chật ních không còn chỗ hở.
Phía bên trái tủ quần áo là một cầu thang nhỏ dẫn lên tầng hai. Bên dưới gầm cầu thang là không gian lưu trữ dùng để chứa băng vệ sinh và khăn giấy.
Nép bên hông đuôi xe là một chiếc kệ đựng gia vị khá hẹp, bên dưới đặt một chiếc máy giặt lồng ngang, nhích sang trái một chút là chiếc lò nướng kết hợp lò hấp.
Ngay phía trên lò nướng kiêm lò hấp là một ngăn kéo dùng để cất chén dĩa.
Nhích sang bên trái thêm chút nữa, bên trong ngăn tủ chất đầy đủ các loại gia vị.
Toàn bộ không gian bên trong chiếc xe RV được trang trí bằng tông màu pastel ngọt ngào, mang lại cho người nhìn một cảm giác vô cùng thư thái.
Mạnh Thời Vãn vừa đóng chặt cửa xe, bên ngoài bỗng vang lên những tiếng la hét thất thanh. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài thì phát hiện trên quảng trường có người đột ngột biến dị, lao thẳng về phía những người xung quanh.
Gã đàn ông đã biến thành thây ma há hốc miệng cắn phập vào cổ cô gái đi cùng, đôi bàn tay dùng sức xé toạc vùng bụng của nạn nhân khiến ruột gan đổ tràn ra đất. Gã bắt đầu nhai ngấu nghiến từng tảng thịt lớn.
Cô gái nọ nhanh chóng tắt thở, cơ thể giật nảy lên hai cái rồi cũng lết tấm thân mang theo đống ruột rà lê lết dưới đất mà vồ lấy những người qua đường bên cạnh.
Khung cảnh thực sự quá đỗi rùng rợn khiến mọi người sợ hãi la hét không ngừng.
Khu trung tâm thương mại nhanh chóng rơi vào cảnh hỗn loạn. Vô số người tháo chạy thục mạng từ bên trong ra ngoài, bám sát phía sau họ là đám thây ma với đôi mắt xám xịt đang truy đuổi gắt gao.
Những kẻ chạy chậm đều bị đám thây ma tóm được rồi xé xác chia nhau ăn.
Những nạn nhân đã chết nhanh chóng biến đổi thành thây ma, gia nhập vào phe săn mồi rồi tiếp tục lùng sục những người còn sống.
Mạnh Thời Vãn lạnh lùng quan sát toàn bộ cảnh tượng ấy qua ô cửa kính.
Ở kiếp trước, cô đã chứng kiến quá nhiều thảm cảnh như thế này. Thậm chí không ít lần, bản thân cô cũng trở thành con mồi bị bọn thây ma săn đuổi đến mức sợ vỡ mật.
Cô vội vã cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, trong lòng dâng lên chút cảm giác hụt hẫng.
Cơ thể không hề xuất hiện bất cứ sự thay đổi nào, quả nhiên cô vẫn chưa thể đánh thức được dị năng.
Đúng lúc này, một cậu thanh niên từ trong siêu thị lao vọt ra, cắm đầu chạy thẳng về phía chiếc xe RV của Mạnh Thời Vãn.
Mạnh Thời Vãn nhận ra người này, cậu ta chính là nam thanh niên vừa giúp cô bơm nước vào bình chứa lúc nãy.
Cậu ta chạy đến cạnh xe RV, điên cuồng đập cửa với ánh mắt ngập tràn tia hy vọng.
Cậu ta ngây thơ cho rằng chỉ cần Mạnh Thời Vãn mở cửa xe là bản thân có thể thoát nạn.
Đáng tiếc, cậu ta đã nghĩ sai rồi.
Mạnh Thời Vãn đứng bên trong xe RV, thông qua ô kính nhỏ trên cửa xe mà bàng quan nhìn cậu ta với gương mặt vô cảm.
Cô trơ mắt nhìn cậu ta hoảng loạn, nhìn đám thây ma phía sau lao tới, nhìn tấm lưng của cậu ta bị bọn thây ma sống sờ sờ khoét một lỗ hổng đẫm máu.
Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, gương mặt cậu thanh niên ngập tràn vẻ khó tin.
Cậu ta không tài nào hiểu nổi tại sao người phụ nữ kia lại có thể trơ mắt nhìn mình chết thảm mà chẳng hề ra tay cứu giúp.
Mạnh Thời Vãn hừ lạnh một tiếng. Giữa cái thời buổi tận thế này, đạo đức và lòng lương thiện chỉ khiến con người ta mất mạng nhanh hơn mà thôi.
Thứ duy nhất cô mong muốn chỉ là được sống sót.
Chỉ khi nhìn thấy Đạp Tuyết cất tiếng kêu nũng nịu, cõi lòng cô mới mềm đi đôi chút.
Thứ cô bận tâm vốn dĩ đã ở ngay bên cạnh, sự sống chết của những kẻ khác thì có liên quan gì đến cô cơ chứ. Cậu thanh niên nọ rất nhanh chóng bị biến đổi, đôi mắt chuyển sang màu xám xịt rồi hóa thành thây ma, theo bản năng tiếp tục dùng tay đập mạnh vào cửa xe.
Lũ thây ma không hề biết đau đớn, sức lực lại cực kỳ to lớn, chẳng mấy chốc đã đập cửa xe kêu lên những tiếng ầm ầm vang dội.
Mạnh Thời Vãn nghe đến mức sinh lòng bực dọc. Cô vươn tay cầm lấy chiếc xẻng đa năng dã ngoại dựng cạnh cầu thang, sau đó mở cửa sổ trên xe ra.
Cô vung xẻng ra ngoài, chỉ nghe "bộp bộp" hai tiếng, đầu của hai tên thây ma đã bị chém đứt lìa.
Những cái đầu lăn lông lốc văng ra xa tít. Ngay lúc Mạnh Thời Vãn chuẩn bị thu xẻng lại để vào phòng vệ sinh rửa sạch vết máu, trong đầu cô chợt vang lên một giọng nói điện tử đều đều không rõ nam nữ.
"Đinh đoong! Hệ thống xe RV đã liên kết thành công. Tiêu diệt một thây ma, nhận ngay phần thưởng tân thủ: Xe RV vĩnh viễn miễn nhiễm với mọi sát thương."
"Nhiệm vụ: Giao nộp một viên tinh hạch, có thể mở rộng thêm một mét khối không gian."
Mạnh Thời Vãn trợn tròn hai mắt, cô kinh ngạc đến mức quên cả việc thu cánh tay đang vươn ra ngoài cửa sổ lại.
Tình huống gì thế này?
Hệ thống xe RV sao?
Xe RV vĩnh viễn miễn nhiễm với mọi sát thương?
Giao nộp tinh hạch là có thể mở rộng không gian?
Trâu bò đến mức này luôn sao?
Trách sao ở kiếp trước, gia đình bốn người bọn Mạnh Thanh Nguyệt lái chiếc xe RV của cô lại có thể sống một cuộc đời sung túc đến vậy.
Hóa ra bọn họ được tận hưởng chuỗi ngày tươi đẹp nhường này.
Trước đây cô còn từng ôm nghi ngờ, chiếc xe RV do chính tay mình thiết kế ra lại có khả năng chống chịu tốt đến thế cơ à?
Lái suốt ba năm ròng rã mà trông vẫn hệt như đồ mới.
Hóa ra nguyên do nằm ở đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
