Lâm Tư Đào rơi nước mắt giàn giụa. Cánh tay đang vung cuốn sách bìa cứng gần như đã cạn kiệt sức lực.
Đau quá...
Đau quá...
Cô ấy nhìn thấy ngày càng có nhiều cành hoa chui vào từ bên ngoài cửa sổ.
Làm sao đây?
Làm sao đây!!!
Mình sắp chết rồi sao?!
Sắp chết ở đây rồi sao?
Ngay sau đó... Lâm Tư Đào điên cuồng vung cuốn sách như cục gạch trong tay: “A a a a!!! Đừng tới đây!!! Dù là ác mộng thì tôi cũng không muốn chết kiểu này đâu!!!”
Rầm ầm...
Bức tường phía gần cửa bị một lực mạnh đập nát. Cả mảng tường lập tức đổ sập xuống, vừa khéo đè lên những đóa sơn trà miệng người đang bắn tới.
Tiếng hét của Lâm Tư Đào bị nghẹn lại trong cổ họng vì kinh hãi. Hai mắt cô ấy mở to tròn xoe.
Ngay lúc cô ấy còn đang cứng đờ, hai mảnh lá miệng người rơi trên mặt đất bỗng bắn thẳng về phía cô ấy.
“A a a!” Lâm Tư Đào vung sách bìa cứng đánh bay chúng.
Lại thêm hai tiếng rầm rầm.
Cô ấy nhìn thấy một cây búa lớn bay ra, giống như ném tạ mà trực tiếp đập mạnh vào hai mảnh lá miệng người mà cô ấy vừa đánh bay lên tường, nghiền nát chúng thành bầy nhầy.
Ngay giây tiếp theo, một bóng người như báo săn lao vọt ra từ lỗ hổng trên bức tường đổ sập, vững vàng bắt lấy cây búa. Lấy chân trái làm trụ, cơ thể người đó xoay nghiêng một vòng, chân phải quét ngang như roi.
Ầm!!!
Cánh cửa sổ đang mở bị cô đá mạnh đến mức đóng sập lại. Lực lớn tới nỗi mặt kính phát ra tiếng nổ lớn. Đồng thời, toàn bộ các cành sơn trà đều bị kẹp đứt.
Tiếp đó là vài nhát búa mượt mà liên tiếp, giống như đang đập ốc bươu vàng. Toàn bộ những đóa sơn trà miệng người còn sót lại đều bị cô đập thành một đống nhão nhoét.
Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng của những cây dây leo miệng người đang không ngừng va đập vào cửa sổ.
“... Lê... Lê Qua?”
Lâm Tư Đào nhìn rõ khuôn mặt người tới. Biểu cảm trên mặt cô ấy chuyển từ không thể tin nổi sang vui mừng, rồi chấn động, cuối cùng là sùng bái.
“Hu hu hu hu!!! Lê Qua!!!”
Lê Qua cũng không ngờ kẻ xui xẻo ở phòng bên cạnh mình lại là Lâm Tư Đào. Cô có hơi khó hiểu, theo lý mà nói, chẳng phải lúc này đám người Lâm Tư Đào nên bị mắc kẹt trên đường cao tốc sao?
Sao lại xuất hiện ở khách sạn Sơn Trà?
Trước khi Lâm Tư Đào kịp lao tới ôm lấy cánh tay mình, Lê Qua đã ra tay trước, bóp lấy cái miệng đang hét của cô ấy: “Im miệng, cậu làm ồn tới mắt tôi rồi.”
Hai mắt Lâm Tư Đào ngấn lệ.
Lê Qua liếc qua cuốn sách bìa cứng trong tay cô ấy, có hơi cạn lời: “Đây là vũ khí tự vệ của cậu đấy à?”
Trước khi rời đi, cô từng gửi cho Lâm Tư Đào một tin nhắn, bảo đối phương tốt nhất nên ôm chặt vũ khí trước khi đi ngủ.
Lê Qua buông tay đang bóp miệng cô ấy ra, Lâm Tư Đào lắp bắp nói: “Tri thức... chính là sức mạnh mà...”
Lê Qua: “...”
Lê Qua không để ý tới Lâm Tư Đào nữa, cô bắt đầu quan sát căn phòng này.
Kết cấu căn phòng giống hệt phòng của cô, nhưng trên tường không xuất hiện những bàn tay người quái dị.
Trước đó, những bàn tay người trong phòng cô liên tục tấn công cô. Lê Qua cứ nện hết búa này tới búa khác xuống, đập chúng như đập chuột chũi, tới mức chúng không dám “thò đầu” ra nữa.
Trong lúc đó, Lê Qua từng thử mở cửa ra ngoài, nhưng cửa phòng cô cũng không mở được.
Trong ba mặt còn lại, một mặt là cửa sổ, mặt tường bên kia thì cứng như thép. Chỉ có bức tường phía đầu giường này là đã nứt ra khi cô điên cuồng đập đám bàn tay quái dị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)