Sau khi trải qua Đếm Ngược, bầu không khí ở Thành phố Tây căng như dây đàn.
Thế nhưng Thành phố Quyên ở bên cạnh lại như chẳng bị ảnh hưởng gì, cả thành phố vẫn lười biếng như thường lệ.
Cảm giác tương phản ấy lên đến cực điểm khi Lê Qua trở về khu chung cư cũ gần nhà mình.
Tuy căn hộ này của cô nằm ở trung tâm thành phố, nhưng khu vực này toàn là những căn nhà cũ ba bốn chục năm tuổi, vừa khó quy hoạch, vừa khó giải tỏa. Phần lớn người sống ở đây là người già hoặc những người buôn bán nhỏ quanh khu vực.
Trên đường về, Lê Qua không phải nhìn thấy mấy ông lão đang đánh cờ thì cũng là các bà cụ đang nhảy quảng trường.
Cô cảm thấy ở phương diện kiểm soát dư luận, đúng là “mẹ quốc gia” đã làm rất tốt.
Nếu không, đáng lẽ ra lúc này đám ông bà kia phải chen chúc trong siêu thị điên cuồng tranh nhau mua rau, chứ không phải thong dong dưỡng lão như bây giờ.
Nhà Lê Qua nằm ở tầng một, bên ngoài còn có một khu vườn nhỏ thuộc quyền sở hữu của căn nhà, bao quanh khu vườn là một hàng rào sắt.
Cô bước vào tòa nhà, vừa nhìn đã thấy trước cửa nhà mình bừa bộn tan hoang. Giữa mùa hè, mùi tanh hôi của máu heo lan khắp hành lang, đã thu hút không ít ruồi nhặng.
Sắc mặt Lê Qua không đổi, sau khi mở cửa nhà, cô chỉ đơn giản liếc nhìn một vòng, sau đó đi thẳng vào nhà vệ sinh, lấy xô nước, cây lau nhà và khăn lau ra, còn tìm được nửa chai nước khử trùng chưa dùng hết.
Cô dọn dẹp khu vực ngoài cửa trước, dọn xong bên ngoài lại dọn bên trong nhà. Tuy trước khi chuyển đi khách thuê cũng không để lại quá nhiều rác, nhưng Lê Qua vẫn bận bịu đến tận mười hai giờ đêm mới dọn sạch trong ngoài.
Sau khi làm xong, cô ngả người xuống chiếc ghế sofa vải đã thủng vài lỗ, bụng réo ầm ĩ, đói...
Hơn nữa cơn đói này còn rất bất thường, dường như có thứ gì đó đang rục rịch ở vị trí cột sống.
Lê Qua giật mình, vội vàng bật dậy lục từ trong ba lô lấy ra mấy chiếc bánh mì nhỏ, một ngụm một cái nhét hết vào bụng, nhưng cô vẫn đói đến mức muốn ăn thịt người...
Vị trí cột sống ngứa ran từng đợt.
Càng đói, khứu giác cô lại càng nhạy bén, còn mơ hồ ngửi thấy một mùi hương cực kỳ đậm đà. Lê Qua lần theo mùi hương đi tới mở tủ lạnh ra.
Ngăn mát trống không, chỉ có vài đĩa thức ăn thừa, nhưng mùi hương lại phát ra từ trong một chiếc túi ni-lông.
Lê Qua lấy túi ni-lông ra, bên trong có hai cái bánh bao.
Cô chẳng còn tâm trí để ý nóng lạnh mà ngấu nghiến nuốt sạch hai cái bánh bao vào bụng. Bánh bao nhân thịt kho, sau khi để lạnh, mỡ đã đông lại, mùi vị cũng bình thường, ăn khá ngấy, thế nhưng cảm giác ngứa ngáy nơi cột sống lại được xoa dịu một cách kỳ diệu.
Lê Qua gọi điện cho người thuê nhà: “Alo, chị Trương à. Ừm, em muốn hỏi chút, bánh bao trong tủ lạnh chị mua ở đâu vậy?”
Chị Trương ở đầu dây bên kia như cạn lời, ném lại một câu trả lời rồi cúp máy luôn: “Tiệm ăn sáng ở đầu ngõ, ông chủ ở ngay tầng trên.”
Lê Qua ngẩng đầu nhìn trần nhà, đôi đồng tử đen đến mức có phần quá mức. Cô khẽ cười lẩm bẩm: “Tầng trên à...”
...
201.
Ngay cả cửa chống trộm cũng không ngăn nổi mùi rượu nồng nặc.
Tiếng gõ cửa cộc cộc cộc phá vỡ sự yên tĩnh của đêm khuya, người đàn ông mở cửa một cách thô bạo, miệng còn đang chửi bới: “Chậm như chó, có tin ông đây đánh giá một sao không...”
Trương Bưu nấc một hơi rượu, nhìn cô gái trẻ đứng ngoài cửa với hai bàn tay trống không, mãi mới phản ứng lại: “Không phải giao đồ ăn à? Cô là ai?”
“Xin chào, tôi tới mua bánh bao.” Lê Qua nở nụ cười lịch sự.
Trương Bưu trợn mắt quát: “Con điên! Đêm hôm tới tìm đòn à...” Hắn làm bộ đóng cửa, nhưng cánh cửa chống trộm lại bị ai đó nhẹ nhàng giữ lại, mặc cho hắn dùng sức thế nào cũng không kéo nổi.
Nụ cười trên mặt Lê Qua vẫn không đổi: “Xin lỗi, tôi thật sự rất đói. Xin hỏi thật sự hết bánh bao rồi sao? Tôi có thể trả thêm tiền.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)