Việc kiểm soát dư luận liên quan đến sự kiện “Đếm Ngược tại Thành phố Tây” đạt hiệu quả khá tốt. Sự hoảng loạn trên phạm vi toàn quốc bị đè chặt ngay từ trong trứng nước.
Nhưng không chịu nổi đồng đội ngu như heo.
Một số video đến từ nước ngoài vẫn lan truyền vào trong nước.
Trên bầu trời một bang tự trị nào đó của nước Sửu và một hòn đảo nào đó của nước Quỷ cũng xuất hiện đếm ngược. Số người tử vong nhiều đến mức khiến người ta kinh hãi.
Những video này nhanh chóng bị gỡ bỏ, nhưng vẫn gây ra những gợn sóng dư luận trong phạm vi nhỏ.
Mặc cho người xung quanh hoảng loạn thế nào, Lê Qua vẫn vững như Thái Sơn.
Cô biết phía Thành phố Tây sẽ không bị phong tỏa quá lâu.
Đến ngày thứ tám sau khi sự việc xảy ra, Thành phố Tây đã giải trừ cách ly đối với đám người Lê Qua.
Trên xe rời khỏi khu cách ly, Lê Qua vừa lướt tin tức vừa thầm lẩm bẩm, điểm này vẫn giống hệt kiếp trước.
Hẳn bên trên đã phát hiện ra những Người Thanh Tỉnh rồi, nếu không sẽ không giải bỏ lệnh cấm nhanh như vậy.
Lê Qua ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, phong cảnh thành phố lùi nhanh về phía sau.
Khi xe buýt trường học tới trường Trung học Số 4, các phụ huynh học sinh đã ngóng trông từ lâu lập tức vây quanh.
Trông Lê Qua vô cùng lạc lõng, cô chen qua từng gia đình học sinh đang ôm nhau khóc nức nở, chuẩn bị đi thẳng về ký túc xá.
“Lê Qua, đợi chút.” Cô Thôi gọi cô lại rồi chạy tới.
“Có chuyện gì sao?”
Cô Thôi hơi do dự: “Em còn người thân nào khác không?”
Người thân? Lê Qua khựng lại một chút rồi lắc đầu.
Cô vốn là trẻ mồ côi, năm mười tuổi được ba mẹ nuôi nhận nuôi, nhưng đến năm mười lăm tuổi, ba mẹ nuôi gặp tai nạn giao thông rồi qua đời.
Tuy phía gia đình ba mẹ nuôi vẫn còn vài anh chị em họ hàng, nhưng những người đó đều cho rằng cô là sao chổi, đương nhiên quan hệ không tốt.
Cô Thôi muốn nói lại thôi. “Cô biết em đã nộp đơn xin ở lại trường trong kỳ nghỉ hè, nhưng mà...”
Cô ấy còn chưa nói hết câu, Lê Qua đã đột ngột kéo cô ấy lùi về phía sau.
Người vừa lao tới vồ hụt, đôi mắt đỏ ngầu của ông ta đầy oán độc và căm hận nhìn chằm chằm vào Lê Qua: “Chính là mày! Chính mày hại chết con trai tao!!”
Cô Thôi nhận ra người vừa tới, sắc mặt lập tức thay đổi: “Ba của Trịnh Cường, xin anh hãy bình tĩnh lại đã... Anh nghe tôi giải thích...”
Người tới chính là ông ba giàu có của Trịnh Cường, Trịnh Thiên Thành.
“Tao bình tĩnh cái **! Con trai tao chết rồi!!! Mẹ mày chết rồi mày có bình tĩnh nổi không?!” Hai mắt Trịnh Thiên Thành đỏ ngầu, ngón tay gần như chọc thẳng vào mặt cô Thôi: “Cút sang một bên cho tao! Đừng ép tao tát mày!”
“Mày là giáo viên chủ nhiệm, con trai tao là do mày dẫn đi. Bây giờ người chết rồi! Mày cũng đừng hòng yên thân! Tao có bằng chứng con tiện nhân này đánh con trai tao! Chính nó hại chết con trai tao!”
Sắc mặt cô Thôi khẽ thay đổi, rõ ràng cô ấy không ngờ có người âm thầm đâm sau lưng, lén quay video cảnh Lê Qua đánh Trịnh Cường rồi gửi cho Trịnh Thiên Thành.
“Ba của Trịnh Cường, tôi hiểu tâm trạng đau khổ của anh. Nhưng cái chết của em Trịnh Cường thực sự không liên quan đến Lê Qua. Tình hình ở Thành phố Tây cũng đã được đưa tin trên mạng rồi...”
“Cút mẹ mày đi!” Trịnh Thiên Thành giơ tay tát về phía mặt cô Thôi. Ngay khoảnh khắc ông ta ra tay, Lê Qua đẩy cô Thôi sang một bên, giúp cô ấy tránh được cái tát của Trịnh Thiên Thành, đồng thời đá mạnh một cú vào đầu gối ông ta.
Trịnh Thiên Thành chỉ cảm thấy như bị voi đá trúng, ông ta kêu thảm một tiếng rồi quỳ trượt xuống đất. Chẳng buồn đứng dậy, ông ta chỉ vào Lê Qua gầm lên: “Giữ nó lại cho tao! Đánh gãy chân nó! Tao muốn nó quỳ xuống dập đầu cho con trai tao!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



