Sáng sớm, thứ phá vỡ sự tĩnh lặng không phải là âm thanh con người thức dậy sinh hoạt, mà là từng tiếng thét chói tai.
Chẳng bao lâu sau, tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu thương vang vọng khắp các con phố.
Toàn bộ Thành phố Tây rơi vào cơn hỗn loạn dư luận, rất nhiều người chết trong lúc ngủ, những người tỉnh lại không nhớ chuyện gì đã xảy ra trong mơ. Điều duy nhất mọi người còn nhớ chính là Đếm Ngược từng xuất hiện trên bầu trời.
Đủ loại lời đồn và suy đoán lan truyền sôi sục trên mạng, đội điều tra của chính quyền nhanh chóng có mặt tại Thành phố Tây.
Bên phía Trấn Nam Môn cũng hỗn loạn không kém.
“Trấn Nam Môn có hơn năm nghìn dân thường trú, hôm qua có khoảng hơn ba nghìn người đổi lộ trình từ đường cao tốc để vào trấn.” Viên cảnh sát trẻ Tiểu Lưu mặc đồ phòng dịch, giọng nói hơi run: “Theo thống kê hiện tại, số người tử vong ở Trấn Nam Môn đã lên tới một nghìn người. Tỷ lệ tử vong này quá cao, gần như sắp bằng bên phía đường cao tốc rồi.”
“Chúng tôi đã điều tra những người sống sót. Tất cả lời khai đều giống nhau, họ chỉ đơn giản ngủ một giấc, sau khi tỉnh dậy thì phát hiện người bên cạnh đã ngừng thở.”
“Điều bất thường duy nhất mà họ nhắc tới chính là cái Đếm Ngược đã xuất hiện trên bầu trời Thành phố Tây vào chiều hôm qua.”
Sở Thiên cau chặt mày, nhìn chằm chằm vào khách sạn trước mặt. Trong chiếc lều vừa được tạm thời dựng lên bên cạnh, hơn mười túi đựng thi thể được đặt ngay ngắn.
“Người ở khách sạn này là học sinh à?” Sở Thiên hỏi.
Cảnh sát Tiểu Lưu vội vàng gật đầu: “Vâng! Là học sinh của trường Trung học Số 4 Thành phố Quyên, tới Thành phố Tây tham gia hoạt động học tập thực tế.” Anh ta thở dài. “Có năm học sinh không tỉnh lại được. Gặp phải chuyện thế này, cả giáo viên lẫn học sinh đều bị dọa cho phát khiếp.”
Sở Thiên hít sâu một hơi rồi sải bước đi vào khách sạn. Anh ta là đội trưởng đội cảnh sát hình sự Thành phố Quyên, vốn tới Thành phố Tây để công tác, tối qua họ cũng bị kẹt trên đường cao tốc.
Sáng nay vừa thức dậy đã nhận được lệnh điều động từ cấp trên, tạm thời tăng cường nhân lực hỗ trợ Thành phố Tây.
Vừa hay anh ta là người ở gần Trấn Nam Môn nhất nên dẫn người tới đây trước. Sau khi đến nơi, ngay cả một đội trưởng hình sự đã quen nhìn thấy sống chết như anh ta cũng không khỏi sinh ra cảm giác hoảng sợ khó có thể diễn tả.
Chuyện này thật sự quá quái dị! Nhiều người chết trong lúc ngủ như vậy, chỉ nghĩ thôi đã khiến người ta lạnh sống lưng!
Sau khi bước vào khách sạn, Sở Thiên nhìn thấy đám học sinh chen chúc kín trong hai căn phòng ngoài cùng bên phải. Các em đều đeo khẩu trang, trong mắt tràn ngập sự mờ mịt và hoảng loạn.
Chẳng bao lâu sau, Sở Thiên tìm được cô Thôi: “Xin chào, tôi là cảnh sát Sở Thiên của thành phố Quyên, đây là số hiệu cảnh sát của tôi. Hiện tại tôi tạm thời phụ trách tình hình bên phía Trấn Nam Môn. Có vài chuyện mong cô phối hợp điều tra.”
Cô Thôi liên tục gật đầu, nhưng sau một lượt hỏi thăm, Sở Thiên không thu được thông tin hữu ích nào.
Sở Thiên chú ý thấy có một học sinh đặc biệt yên tĩnh, một mình co người trong góc. Trong hoàn cảnh như thế này, vậy mà cô bé lại... Ngủ mất rồi?
Bản năng nhạy bén của một cảnh sát lão luyện khiến anh ta chỉ về phía cô học sinh đó rồi hỏi cô Thôi: “Có phải học sinh kia cảm thấy không khỏe ở đâu không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
