Sau khi vượt qua con đường tắc nghẽn nhất trước cổng trường đại học, họ chỉ còn cách khu danh thắng Vinh Sơn khoảng 7km cuối cùng, chặng đường này hoàn toàn không có khu thương mại sầm uất hay khu dân cư đông đúc.
Nếu lấy đường vành đai 1 và vành đai 2 để phân chia giữa trung tâm thành phố và ngoại ô, thì họ đã đi ra ngoài vành đai 3, còn khu danh thắng Vinh Sơn nằm ngay giữa vành đai 4 và vành đai 5.
Áp lực vừa vơi bớt, Khương Thất lặng lẽ quan sát cô nữ sinh vừa được họ cứu lên, mái tóc ngắn, khuôn mặt tròn, đeo kính gọng đen, mặc chiếc áo hoodie màu tím có mũ cùng quần jeans, cả khí chất lẫn diện mạo đều ngây ngô, non nớt hơn cô và Diệp Lĩnh rất nhiều.
“Em tên là gì? Bao nhiêu tuổi rồi?”
Kỳ Chiêu Chiêu sau khi trút bỏ hết cảm xúc liền quệt nước mắt, giọng khàn khàn trả lời:
“Em là Kỳ Chiêu Chiêu, năm nay 18 tuổi, trước khi vào phó bản là sinh viên năm nhất mới nhập học chưa lâu.”
Thảo nào trông cứ như một đứa trẻ.
Lòng cảnh giác của Khương Thất đột ngột giảm đi rất nhiều: “Chiêu Chiêu, chị gọi em là Chiêu Chiêu được chứ?”
“Dạ được.”
Kỳ Chiêu Chiêu rõ ràng đã quên mất việc sau khi tự giới thiệu bản thân thì cũng nên để người khác giới thiệu về họ.
“Sao em lại trốn trong cốp xe ô tô? Mà trước cổng trường đại học sao lại có nhiều tang thi như vậy?”
Người cũng đã cứu lên rồi, Khương Thất không đành lòng làm ra chuyện đuổi người xuống giữa đường, đã không thể đuổi đi thì phải hỏi thăm rõ ràng mọi chi tiết.
Đợi đến khi xác nhận Kỳ Chiêu Chiêu là người có thể tin tưởng, cô mới mời cô bé gia nhập đội ngũ tạm thời của họ.
Trong lúc Khương Thất và Kỳ Chiêu Chiêu trò chuyện, Diệp Lĩnh suốt chặng đường không hề mở lời, một phần vì con gái với nhau dễ khiến đối phương buông lỏng cảnh giác, phần khác là vì anh tin tưởng vào khả năng phán đoán của Khương Thất.
Tiếp xúc cho đến bây giờ.
Diệp Lĩnh cảm thấy Khương Thất thuộc kiểu người bề ngoài nhìn có vẻ đơn thuần, nhưng thực chất bên trong lại rất có chủ kiến.
Mạt thế chính là thử thách lớn nhất đối với nhân tính.
Người có thể giữ được cảm xúc ổn định trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy tuyệt đối không phải kẻ tầm thường.
“Lúc vừa mới bắt đầu...”
Kỳ Chiêu Chiêu nhớ lại những chuyện xảy ra khi mới vào phó bản liền cảm thấy rất đau lòng, nhưng cô bé vẫn kể hết trải nghiệm của mình, không hề giấu giếm chút nào.
Cô bé tuy không phải kiểu người có chỉ số thông minh và chỉ số cảm xúc cực cao, nhưng cũng chẳng phải kẻ không hiểu sự đời.
Đối diện với ân nhân cứu mạng, thay vì giấu giếm, chẳng thà thẳng thắn thành thực.
Đây cũng coi như là một cách để báo đáp ơn cứu mạng.
...
Quá trình Kỳ Chiêu Chiêu tiến vào phó bản cũng tương tự như Khương Thất và Diệp Lĩnh, đều đột ngột xuất hiện giữa phó bản, nhưng địa điểm cô bé xuất hiện lại là bên trong một phòng học đại học, khoảnh khắc đó cô bé còn tưởng tất cả những chuyện xảy ra trước đây chỉ là một giấc mơ, giờ mình mới thực sự tỉnh lại.
Mãi cho đến khi nhìn thấy bạn học xung quanh toàn là những gương mặt xa lạ, vị giáo sư đang giảng bài trên bục cũng chưa từng gặp qua, cô bé mới xác nhận bản thân đã thực sự bước vào phó bản trò chơi.
Gợi ý nhiệm vụ thông quan cho cô bé hai lựa chọn, hoặc là thu thập vật tư rồi ẩn nấp, hoặc là nhanh chóng rời khỏi Vinh Thành.
Kỳ Chiêu Chiêu còn chưa biết nên chọn cái nào trong hai phương án thì đã gặp một “người chơi” giống mình ở hành lang khu giảng đường.
Đối phương là một người trưởng thành ngoài ba mươi tuổi, thân phận ngoài đời thực chính là giáo viên.
Vị giáo viên này cảm thấy đông người thì sức mạnh lớn, mọi người đồng tâm hiệp lực thì tỷ lệ thông quan sẽ cao hơn.
Kỳ Chiêu Chiêu vốn vẫn là một học sinh, tự nhiên rất tín nhiệm thầy cô giáo, vì thế liền đồng ý lập đội với đối phương, còn chủ động đi tìm kiếm thêm nhiều “người chơi” khác trong khuôn viên trường đại học.
Không ngờ lượng người chơi được phân phối đến trường đại học này lại đông đến thế, khi Kỳ Chiêu Chiêu hội quân với vị giáo viên kia, số lượng thành viên trong đội đã lên tới mười người.
Nhưng cũng chính vào lúc này, đại dịch tang thi bùng nổ.
Ai nấy đều hoảng sợ chạy về phía cổng trường, kết quả là ngay tại cổng trường cũng có tang thi.
Trong đội có một huấn luyện viên tán thủ, anh ta tiên phong sử dụng năng lực giải quyết sạch sẽ hành khách và tài xế đã biến thành tang thi trên một chiếc xe buýt, sau khi thuận lợi ngồi vào ghế lái liền quay đầu hét lớn với mọi người:
“Mau lên đây! Chúng ta cùng lái xe rời khỏi đây!”
Kỳ Chiêu Chiêu chạy chậm nhất nên bị tụt lại phía sau đội ngũ.
Cô bé nhìn các người chơi khác lần lượt lên xe mà lòng nóng như lửa đốt, sau đó...
“Sau đó thì sao?”
Khương Thất đang nghe kể chuyện đến đoạn ly kỳ liền lên tiếng hỏi.
Ánh mắt Kỳ Chiêu Chiêu hiện lên vẻ sợ hãi: “Trong đội có một nam sinh mặc áo hoodie đen, đeo khẩu trang, cậu ta không biết đã làm cách nào mà khóa chặt cửa xe lại.”
Diệp Lĩnh ngạc nhiên hỏi: “Khóa chặt cửa xe sao?”
“Cậu ta không muốn cho những người chơi đã lên xe xuống nữa à?”
Kỳ Chiêu Chiêu gật đầu khẳng định: “Đúng vậy ạ, em không biết cậu ta làm thế nào, nhưng những người chơi đã lên xe đều không thể xuống được nữa, cho dù có sử dụng năng lực cũng vô dụng.”
“Em chạy không kịp lên xe buýt, lại thấy tang thi xung quanh càng lúc càng đông, trong tình thế đường cùng mới phải dùng năng lực trốn vào cốp của một chiếc ô tô.”
“Sau đó nữa thì gặp được mọi người...”
Khương Thất không tài nào hiểu nổi: “Kỳ lạ thật đấy, cho dù bị khóa trong xe buýt thì người bên trong chẳng lẽ không thể đập kính xe để thoát ra ngoài sao?”
Chẳng lẽ đập kính cũng không có tác dụng?
Diệp Lĩnh cũng cảm thấy sự việc này vô cùng quái dị, anh hỏi: “Trước khi em trốn vào cốp xe, em có thấy các người chơi trên xe buýt còn sống không?”
“Còn sống ạ!”
Về điểm này Kỳ Chiêu Chiêu nhớ rất rõ: “Em nhớ rõ sau khi cửa xe bị khóa, những người bên trong đã tạo ra động tĩnh rất lớn, thu hút rất nhiều tang thi kéo đến, nhưng lũ tang thi vây quanh xe buýt đó cũng không thể lọt được vào bên trong.”
Điều này lại càng thêm kỳ lạ.
Khương Thất và Diệp Lĩnh lặng lẽ liếc nhìn nhau, họ đều nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy khi lần đầu đặt chân đến gần khu làng đại học vào ngày hôm qua, hóa ra đám tang thi tụ tập đông đúc ở đó là vì trên xe buýt vẫn còn những người chơi đang sống sót sao?
“Hành vi của một người chắc chắn phải có nguyên nhân, trừ phi gã là một kẻ có vấn đề về thần kinh.”
Diệp Lĩnh phân tích: “Người mà em nhắc tới... hành vi của cậu ta giống như là muốn vây khốn người khác hơn là muốn giết chết bọn họ.”
Kỳ Chiêu Chiêu cẩn thận lục tìm lại ký ức đã có chút mơ hồ của mình, phát hiện quả đúng là như vậy.
Nam sinh mặc chiếc áo hoodie đen kia sau khi nhốt các người chơi khác vào trong xe buýt thì đã biến mất tăm hơi.
“Chị tên là Khương Thất, anh ấy là Diệp Lĩnh, hai tụi chị đều lớn tuổi hơn em, em có thể gọi là chị Khương và anh Diệp. Bọn chị dự định tới khu danh thắng Vinh Sơn, em có muốn đi cùng không?”
“Khu danh thắng Vinh Sơn ạ?”
Vẻ mặt Kỳ Chiêu Chiêu có chút ngơ ngác, bởi vì cô bé chưa từng nghe qua địa danh này bao giờ.
“Chuyện là thế này...”
Khương Thất đem kế hoạch ba bước của mình và Diệp Lĩnh, cùng với năng lực của mỗi người sơ lược kể lại cho Kỳ Chiêu Chiêu nghe.
“Sao nào? Có nhã hứng hợp tác không?”
Mắt Kỳ Chiêu Chiêu sáng lên, cô bé dùng sức gật đầu nói: “Đương nhiên là có rồi ạ!”
“Chị Khương! Anh Diệp! Sau này em sẽ đi theo hai người!”
Một đại lão có năng lực không gian và một đại lão chế tạo vũ khí chủ động mời cô bé hợp tác cơ mà?
Nếu cô bé từ chối thì chẳng phải là kẻ ngốc hay sao chứ?!
“Năng lực của anh chị thật lợi hại, không như em, ngưng đọng thời gian tiêu hao quá nhiều tinh thần lực, một ngày em chỉ dùng được 3 lần, mỗi lần chỉ dừng được 3 giây, nhiều hơn nữa là chịu chết.”
Kỳ Chiêu Chiêu thở dài nói.
Di chứng từ việc sử dụng năng lực vừa rồi khiến đầu óc cô bé đến giờ vẫn còn đau như búa bổ.
“Ngưng đọng thời gian mà còn chưa đủ lợi hại sao?”
Khương Thất nhịn không được cảm thán: “Năng lực này của em chính là thiên tài thích khách bẩm sinh đấy!”
“Thiên tài thích khách?”
Sau khi hiểu rõ Kỳ Chiêu Chiêu chỉ là một cô sinh viên bình thường, Khương Thất nói chuyện cũng không còn quá nhiều e dè:
“Em nghĩ mà xem, nếu em và người khác xảy ra xung đột, đối phương muốn giết em, em chỉ cần vèo một cái đóng băng thời gian lại, rồi trong vòng 3 giây dùng dao găm rạch một đường qua cổ hắn, chẳng phải hắn sẽ đi đời nhà ma sao?”
“Ngưng đọng thời gian là năng lực có thể giúp em trực tiếp kết liễu đối thủ trong nháy mắt, thế mà còn không mạnh sao?”
Kỳ Chiêu Chiêu nghe xong ngẩn cả người.
Từ khi thức tỉnh năng lực đến nay, cô bé luôn dùng việc ngưng đọng thời gian để hỗ trợ chạy trốn, chưa từng nghĩ rằng nó còn có thể dùng để tấn công người khác.
Có điều...
Cô không dám giết người.
Kỳ Chiêu Chiêu chỉ có thể ngập ngừng đáp lại: “Vâng, nghe chị nói như vậy đúng là rất lợi hại thật.”
Diệp Lĩnh qua gương chiếu hậu có thể nhìn thấy rõ đôi chân mày nhíu chặt của Kỳ Chiêu Chiêu, anh chẳng cần đoán cũng biết cô bé đang nghĩ gì, nhưng chuyện này thực ra rất bình thường, đâu có ai vừa bắt đầu đã có thể tàn nhẫn độc ác ngay được.
Còn việc sau này Kỳ Chiêu Chiêu có dùng năng lực của mình để giết người hay không...
Điều đó phải xem cô bé có bị dồn vào bước đường cùng hay không.
...
“Đến nơi rồi.”
Sau khi đến đích, Diệp Lĩnh dừng xe trước cổng phía đông của khu danh thắng Vinh Sơn.
Khương Thất ló đầu ra ngoài: “Hàng rào chắn ở lối vào thế này... ô tô chắc không vào được đâu nhỉ?”
Nhưng nghĩ kỹ thì cũng đúng, các khu du lịch thông thường sẽ không cho phép du khách tự lái xe vào trong.
“Haiz, xem ra chỉ có thể đi bộ rồi.”
Khương Thất bày tỏ vẻ đầy tiếc nuối.
Kỳ Chiêu Chiêu áp sát người vào cửa kính xe, cẩn thận quan sát bên ngoài: “Sao quanh đây lại không có một con tang thi nào hết vậy ạ?”
“Bởi vì hiện tại đang là mùa thấp điểm du lịch của khu danh thắng Vinh Sơn.”
Diệp Lĩnh vừa giải thích vừa cởi dây an toàn: “Xuất phát thôi, chúng ta phải đi vào trong.”
“Vâng.”
Khương Thất dù chẳng muốn xuống xe chút nào cũng đành phải bước xuống, cô lấy ra chiếc chảo rán của mình, sau đó đưa thêm cho Kỳ Chiêu Chiêu một chiếc chảo rán mới cùng một con dao phay.
“Chiêu Chiêu, lát nữa em nhớ đi sát phía sau tụi chị nhé, nếu gặp phải tang thi thì tốt nhất đừng hét lên, nếu không sẽ chỉ thu hút thêm nhiều tang thi tới thôi, hiểu chưa?”
Kỳ Chiêu Chiêu đi theo sau Khương Thất xuống xe, nghe vậy liền gật đầu lia lịa: “Em hiểu rồi ạ.”
“Em sẽ không làm vướng chân anh chị đâu!”
“Thế thì tốt.” Khương Thất xoa đầu Kỳ Chiêu Chiêu như một lời động viên.
“Xuất phát thôi.”
“Dạ!”
Ba người xuống xe rồi thuận lợi tiến đến trước cổng phía đông của khu danh thắng Vinh Sơn, nơi này chẳng biết từng xảy ra chuyện gì mà xung quanh không một bóng người, cũng chẳng có lấy một con tang thi.
Hoặc là vào thời điểm tang thi mới bùng phát, nhân viên bán vé và soát vé đã nhanh chân chạy trốn trước, hoặc là sau khi biến thành tang thi thì họ đã bị những người sống khác dụ đến nơi khác rồi.
Diệp Lĩnh nhìn quanh bốn phía nhưng không phát hiện vết máu nào: “Quanh đây chắc không có tang thi đâu, chúng ta đi vào trước đã. Khu danh thắng Vinh Sơn này rất rộng lớn, muốn nhanh chóng tới được cổng Nam và cổng Tây thì chúng ta cần phải kiếm một phương tiện di chuyển, xe đạp cũng được.”
“Cái kia có được không ạ?”
Kỳ Chiêu Chiêu bỗng nhiên chỉ tay về phía chiếc xe điện tham quan có mái che đang đậu cách đó không xa.
Hai người còn lại nghe tiếng liền quay đầu nhìn theo, phát hiện đó là một chiếc xe điện ngắm cảnh mui trần mở hai bên rất phổ biến ở các khu du lịch.
Khương Thất chần chừ bảo: “Chắc là... được đấy.”
Tuy rằng không có cabin khép kín an toàn, nhưng ở đây có vẻ cũng chẳng còn phương tiện di chuyển nào tốt hơn.
Ba người cùng leo lên xe ngắm cảnh, người cầm lái vẫn là Diệp Lĩnh, hỏi tại sao ư?
Bởi vì hai người còn lại đều không biết lái xe, Khương Thất tuy đã có bằng lái nhưng từ sau khi thi xong chưa từng một lần thực sự lái xe ra đường, coi như bằng không, còn Kỳ Chiêu Chiêu mới là sinh viên năm nhất, chưa đến lúc phải thi lấy bằng lái để tích lũy tín chỉ.
Chiếc xe ngắm cảnh cứ thế chậm rãi, nhàn nhã lăn bánh giữa khu danh thắng Vinh Sơn với phong cảnh tú lệ.
Không có tang thi, không có tiếng gầm rú, cũng không có tiếng kêu la thảm thiết.
Khương Thất, người chịu trách nhiệm cảnh giới xung quanh, trong một thoáng bỗng cảm thấy có chút không quen.
Ôi... thật hy vọng đoạn đường phía trước cũng có thể an toàn như thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)