Trong một giờ tiếp theo, hai người vừa bàn bạc vừa thảo luận, bước đầu vạch ra kế hoạch ba bước trốn khỏi Vinh Thành.
Bước đầu tiên: Đi từ rạp chiếu phim ở tầng 7 xuống bãi đỗ xe ngầm tại tầng hầm 2 của trung tâm thương mại, nơi chắc chắn có tang thi nhưng hẳn là không nhiều, Diệp Lĩnh sẽ giải quyết chúng với tốc độ nhanh nhất, còn Khương Thất phụ trách tìm chìa khóa trên người lũ tang thi, chỉ cần tìm được chìa khóa là họ sẽ lập tức lái xe rời đi.
Bước thứ hai: Từ Trung tâm thương mại Tinh Quang di chuyển đến khu du lịch Vinh Sơn, quãng đường 15km không ai nói trước được chuyện gì sẽ xảy ra, nếu dọc đường gặp phải tình huống bất ngờ, hễ có cơ hội chạy thoát thì sẽ lợi dụng đạo cụ để thu hút sự chú ý của tang thi rồi nhân cơ hội trốn đi, còn nếu không thể chạy thoát thì xem như hai người họ đen đủi.
Tiếp đó, nếu không thể đến được khu du lịch Vinh Sơn trước khi trời tối, họ sẽ tìm một nơi an toàn để dừng chân trước, đợi đến khi hừng đông mới tiếp tục xuất phát, bởi vì bóng đêm che khuất tầm nhìn khiến nguy hiểm tăng cao, hoàn toàn không thích hợp để tiếp tục lên đường.
Bước thứ ba: Từ khu du lịch Vinh Sơn đi đến đường cao tốc hoặc các thị trấn vùng nông thôn, nếu dọc đường thuận lợi, trong vòng hai ngày họ có thể thành công rời khỏi Vinh Thành.
Diệp Lĩnh dùng vật liệu giới hạn trong phòng chiếu phim để chế tạo một chiếc nỏ thép mini:
“Khương tiểu thư, chiếc nỏ thép này để cô dùng, cứ nhắm thẳng vào giữa trán tang thi mà bắn là được.”
Khương Thất lắc đầu từ chối:
“Không cần đâu, nỏ thép không hợp với tôi.”
Diệp Lĩnh giải thích:
“Tôi đã thu nhỏ kích thước của chiếc nỏ thép này rồi, chắc là sẽ thuận tiện cho cô…”
“Không phải do vấn đề thuận tiện hay không, mà là tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm sử dụng nỏ thép.”
Khương Thất tự biết rõ mình nặng nhẹ mấy cân mấy lạng.
“Một lính mới tò te, lại ở trong tình huống tháo chạy hoảng loạn, anh nghĩ tôi có thể bắn trúng đích được sao?”
Cô còn chưa từng tự tay giết gà giết vịt bao giờ, vậy mà trong tình huống kinh nghiệm bằng không lại muốn vượt cấp khiêu chiến dùng cung nỏ giết tang thi sao?
Đùa hoài, nói không chừng đến lúc đó tang thi chẳng trúng con nào, lại trực tiếp bắn nhầm vào đồng đội ấy chứ.
Diệp Lĩnh ngẫm lại cũng thấy có lý, liền giắt chiếc nỏ thép bên hông mình.
“Vậy cô không có vũ khí thì tính sao?”
Tang thi mà lao vào thì vẫn phải phản kháng, Diệp Lĩnh không nghĩ rằng bản thân có thể ngăn chặn được mọi hiểm nguy. Tuy biết bắn súng và chế tạo nỏ thép nhưng đó chỉ là sở thích cá nhân, anh chưa từng coi bắn súng là sự nghiệp để phấn đấu, trình độ bắn cũng chỉ dừng lại ở mức thuần thục, họa hoằn lắm khi trạng thái cực tốt mới chạm được tới tiêu chuẩn xuất sắc.
“Ừm... Hay là thế này đi, anh giúp tôi biến phần đáy của chiếc chảo đáy bằng này thành dạng gai nhọn là được.”
Khương Thất đưa chiếc chảo đáy bằng của mình qua:
“Tôi dùng cái này đập phá sẽ thuận tay hơn.”
Diệp Lĩnh nhìn chiếc nỏ thép của mình, lại nhìn sang chiếc chảo đáy bằng mà Khương Thất đưa tới, im lặng hai giây rồi gật đầu bảo:
“Được.”
Dùng chảo đáy bằng làm vũ khí…
Việc này khiến anh nhớ lại thời còn đi học từng xem một bộ phim hoạt hình, trong đó có một nhân vật động vật cũng thường xuyên dùng chảo đáy bằng.
Năng lực của Diệp Lĩnh vô cùng tiện lợi, anh không chỉ biến phần đáy chảo của Khương Thất thành hình gai nhọn sắc bén, mà còn kéo dài phần tay cầm ra rất nhiều.
“Thử xem sao.”
“Được.”
Khương Thất đón lấy chiếc chảo đáy bằng mới rồi khua thử vài cái trong tay, ngoại trừ cảm giác nặng hơn một chút thì không còn khuyết điểm nào khác.
“Rất vừa tay, cảm ơn anh.”
Khóe môi Diệp Lĩnh khẽ nhếch lên, lịch sự đáp lại:
“Không có gì, cô cứ đứng sau lưng tôi thì tôi cũng sẽ yên tâm hơn phần nào.”
Đã lập đội thì phải có sự tin tưởng lẫn nhau, cho dù họ mới chỉ quen biết nhau được ba tiếng đồng hồ.
Khương Thất cất luôn chiếc túi đeo chéo trên người vào nhẫn không gian rồi hỏi:
“Giờ chúng ta xuất phát luôn chứ?”
“Ừm, xuất phát ngay bây giờ.”
Hai người đi tới đứng sẵn sau cánh cửa lối ra bên trái màn hình chiếu phim, nơi này của phòng chiếu số 8 là vị trí gần với lối thoát hiểm an toàn nhất, trước đó họ đã xem qua bản đồ mặt bằng của Trung tâm thương mại Tinh Quang trên mạng, nghiên cứu kỹ mọi khúc cua cùng sơ đồ hành lang nên biết rõ đi hướng nào mới là tuyến đường nhanh chóng và thuận tiện nhất.
Diệp Lĩnh siết chặt sợi dây trắng trong tay, quay đầu lại nhìn Khương Thất:
“Chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Khương Thất hít một hơi thật sâu rồi gật đầu:
“Sẵn sàng rồi!”
“Một.”
“Hai.”
“Ba.”
Diệp Lĩnh dùng sức giật mạnh sợi dây trắng trong tay, một con thú bông âm nhạc treo trên tay nắm cửa lối vào phòng chiếu số 8 lập tức rơi xuống.
“Là lá la ~ em là đứa trẻ bán báo tinh ranh ~”
Bài đồng dao đột ngột vang lên giữa lối vào phòng chiếu số 8 đang yên tĩnh, lũ tang thi đang lang thang ngoài hành lang giống như bầy sói đói ngửi thấy mùi cừu bị thương, tất cả đều gầm rú lên rồi điên cuồng lao về phía nơi phát ra âm thanh.
“Gào!!!”
Rầm rầm rầm, thình thịch thình thịch, ngay sau đó là tiếng lũ tang thi điên cuồng dùng cả thân thể và đầu húc mạnh vào cửa.
Cửa lối vào phòng chiếu số 8 đã được Diệp Lĩnh dùng các vật liệu như sắt thép để gia cố, tuy không đến mức dễ dàng bị húc văng ngay lập tức, nhưng nếu cứ bị va đập liên tục như vậy thì chắc chắn sẽ vỡ ra.
Khương Thất nghe thấy tiếng tang thi chạy huỳnh huỵch bên ngoài cánh cửa phía bên trái, trái tim cô thắt lại trong vài giây căng thẳng.
1… 2… 3… 4… 5.
Khi con số đếm thầm vừa chạm đến 5, Diệp Lĩnh liền "rắc" một tiếng vặn tay nắm mở toang cánh cửa.
Họ nhìn thấy trên sàn hành lang bên ngoài có vết máu, nhưng hoàn toàn không có bóng dáng con tang thi nào!
Diệp Lĩnh đi tiên phong rời khỏi phòng chiếu số 8, Khương Thất lập tức bám sát theo sau rồi nhanh tay đóng chặt cửa lại.
Kế hoạch dương đông kích tây đã thành công.
Trong lúc phần lớn tang thi đều bị món đồ chơi bông và tiếng động húc cửa thu hút đi, hai người họ hành động nhanh nhẹn mà lặng lẽ không một tiếng động tiến vào lối thoát hiểm an toàn.
Lối thoát hiểm từ tầng 7 xuống tầng 6 tạm thời không có tang thi, trên mặt đất cũng không có vết máu.
Khương Thất cẩn thận từng li từng tí khép cánh cửa thoát hiểm lại vì sợ phát ra bất kỳ âm thanh nhỏ nào thu hút sự chú ý của lũ tang thi, cả nhịp thở lẫn bước chân của cô đều được cố gắng ghìm xuống mức nhẹ nhất.
Diệp Lĩnh ra hiệu bằng tay, bảo cô đi theo.
Khương Thất gật đầu, hai tay siết chặt chiếc chảo đáy bằng, vẻ mặt nghiêm nghị bước theo sát sau lưng Diệp Lĩnh.
Không sợ, không sợ, cùng lắm thì chết thôi, đến chết còn chẳng sợ thì còn sợ cái gì nữa chứ?
Vì thực sự quá căng thẳng nên Khương Thất chỉ biết không ngừng tự cổ vũ bản thân ở trong lòng.
Lối thoát hiểm từ tầng 6 xuống tầng 5 tạm thời không có tang thi, trên mặt đất cũng không có vết máu.
Việc liên tiếp hai tầng không có vết máu có lẽ là vì khi lũ tang thi tràn lên tầng 6 và tầng 7 của trung tâm thương mại với số lượng đông đảo, những người muốn bỏ chạy căn bản đã không kịp chạy tới lối thoát hiểm này.
Lối thoát hiểm từ tầng 5 xuống tầng 4 tạm thời không có tang thi, nhưng trên mặt đất bắt đầu xuất hiện vết máu.
Diệp Lĩnh nhìn những vết máu và dấu chân máu hỗn loạn trên bậc cầu thang kéo dài một mạch từ tầng 5 xuống tầng 4 và vẫn tiếp tục đi xuống sâu hơn, anh liền nhận ra tình hình có chút bất ổn.
Chẳng lẽ hai tiếng trước có người bị thương đã chạy dọc theo lối thoát hiểm này xuống dưới, rồi vô tình dẫn theo một bầy tang thi đuổi theo sau sao?
Khương Thất gật đầu biểu thị đã nhận được nhắc nhở, còn nội tâm thì không ngừng tự "spam" khẩu hiệu để lên tinh thần.
Phải đánh tang thi phải đánh tang thi phải đánh tang thi mình không sợ mình không sợ mình không sợ cứ coi như đang chơi game cứ coi như đang chơi game cứ coi như đang chơi game…
Diệp Lĩnh không hề biết Khương Thất đang tự tẩy não để thêm phần can đảm, anh giơ chiếc nỏ thép trong tay lên rồi chậm rãi bước xuống lầu, bởi vì trong tình huống thế này không thể sử dụng súng ống, tiếng nổ quá lớn chỉ càng thu hút thêm nhiều tang thi tới mà thôi.
Nếu muốn tìm được xe và rời khỏi Trung tâm thương mại Tinh Quang một cách thuận lợi, bọn họ tuyệt đối không được gây ra động tĩnh quá lớn.
Cũng may sự việc không tồi tệ như tưởng tượng, họ không chạm trán trực diện với hàng chục con tang thi ngay lối đi bộ, nhưng ở lối thoát hiểm giữa tầng 3 và tầng 2 quả thực có tang thi.
Có điều đây lại là một con tang thi bị gãy chân do ngã cầu thang trong lúc tháo chạy nên không thể đứng dậy được…
Chỉ nghe thấy một tiếng "vút" xé gió.
Trước khi bị con tang thi này phát hiện, Diệp Lĩnh đã nhanh tay bắn một mũi tên nỏ trúng ngay giữa trán nó.
Theo sự phân công của đội, Khương Thất phụ trách hậu cần, còn Diệp Lĩnh lo tấn công và phòng thủ, vì vậy cô lập tức nén cảm giác buồn nôn để ngồi xổm xuống kiểm tra tình trạng của con tang thi.
Trên chiếc áo vest của con tang thi có cài một chiếc bảng tên, phía trên viết ba chữ "Giám đốc Triệu".
Đã là giám đốc thì chắc chắn phải có xe ở bãi đỗ chứ nhỉ?
Khương Thất nhanh chóng tìm thấy chiếc chìa khóa thông minh điều khiển từ xa được treo cùng chùm chìa khóa ở phần thắt lưng của "Giám đốc Triệu".
Tìm được rồi!
Cô cầm chiếc chìa khóa điều khiển từ xa quơ quơ trước mặt Diệp Lĩnh để báo cho anh biết rằng đạo cụ chạy trốn mấu chốt là chiếc chìa khóa xe đã được tìm thấy.
May mắn thay, họ không tốn quá nhiều thời gian vào việc tìm kiếm chìa khóa xe.
Hai người tiếp tục bước xuống dưới.
Khương Thất cũng thuận tay tháo chiếc chìa khóa điều khiển từ xa ra rồi nắm chặt trong lòng bàn tay.
Hiện tại, tay phải cô lăm lăm chiếc chảo đáy bằng, tay trái cầm chắc chìa khóa xe.
Lúc này chỉ cần xuống tới bãi đỗ xe là có thể thuận lợi rời khỏi Trung tâm thương mại Tinh Quang rồi!
Vừa mới nghĩ như thế, đột nhiên……
Họ liền nghe thấy tiếng nhai nuốt rợn tóc gáy truyền đến từ phía bãi đỗ xe.
Đó không phải là tiếng nhai nuốt của động vật bình thường, mà là thứ âm thanh ngấu nghiến đầy tham lam giống như cả đàn linh cẩu mười mấy con trên thảo nguyên châu Phi đang cùng nhau xâu xé một con linh dương.
Rõ ràng là phía trước có một lượng lớn tang thi đang chặn đường.
Khương Thất nghe mà da đầu tê dại, toàn bộ lông tơ dựng đứng hết cả lên.
Hai người đứng chôn chân ở bậc thềm từ tầng hầm 1 dẫn xuống tầng hầm 2, chần chừ không bước tiếp, thậm chí còn lùi ngược lại một tầng.
“Làm sao bây giờ?”
Khương Thất dùng khẩu hình hỏi Diệp Lĩnh:
“Có tiếp tục dùng kế dương đông kích tây nữa không anh?”
Diệp Lĩnh gật đầu:
“Dùng.”
Nhưng dùng thế nào thì cần phải suy nghĩ kỹ, nếu chỉ ném món đồ chơi trực tiếp xuống thì chắc chắn không hiệu quả.
Khương Thất lấy từ trong nhẫn không gian ra một chiếc ô tô đồ chơi điều khiển từ xa, ánh mắt cô đảo qua đảo lại dọc lối cầu thang, đôi mắt bỗng chốc sáng lên.
Có cách rồi!
Mười phút sau…
Một chiếc ô tô điều khiển từ xa có buộc một con xương rồng đồ chơi biết hát phát ra những tiếng nhạc xập xình vang lên ngay trước mặt lũ tang thi.
“Gào!!!”
Lũ tang thi vừa mới gặm xong cái xác lập tức nhào tới, điên cuồng đuổi theo chiếc ô tô điều khiển từ xa kia.
Khương Thất nghe thấy tiếng bước chân rầm rập vang lên liên hồi dưới bãi đỗ xe mà mặt mày cắt không còn giọt máu.
Cái bãi đỗ xe này rốt cuộc có bao nhiêu con tang thi vậy trời?!
May mà cô đã sớm có chuẩn bị!
Khương Thất trực tiếp lấy chiếc xe máy điện công cộng của mình ra từ trong nhẫn không gian.
Diệp Lĩnh chỉ kinh ngạc mất một thoáng liền lập tức nhảy lên xe, Khương Thất cũng nhanh chóng ngồi ra phía sau, hai người cứ thế đi chiếc xe máy điện công cộng tiến vào bãi đỗ xe, phóng lao về hướng ngược lại với đàn tang thi đang bị chiếc ô tô điều khiển từ xa dẫn dụ đi.
Bãi đỗ xe ngầm thông thường đều có diện tích rất rộng lớn.
Nếu chỉ đi bộ mò mẫm tìm xe thì một trăm phần trăm bọn họ sẽ bị lũ tang thi bao vây kín kẽ.
Chi bằng dùng chiếc xe điện này để thay thế đi bộ, như vậy có thể nhanh chóng tìm thấy xe của Giám đốc Triệu hơn.
Khương Thất cầm chiếc chìa khóa xe điều khiển từ xa trong tay, liên tục bấm nút mở khóa hướng về phía các phương tiện trong bãi đỗ.
Lúc này đã có vài con tang thi chú ý tới họ, chúng đồng loạt gầm rú rồi điên cuồng lao về phía này, nhưng Khương Thất không dám quay đầu lại nhìn vì sợ chứng kiến cảnh tượng đó sẽ khiến tâm lý mình sụp đổ.
“Gào!!!”
Mồ hôi lạnh của Khương Thất tứa ra như tắm, tay vẫn không ngừng bấm nút điều khiển từ xa.
May mắn là thời điểm thảm họa tang thi bùng nổ là vào lúc 10 giờ sáng, bãi đỗ xe rộng lớn như thế này không có quá nhiều xe cộ, chứ nếu xe đỗ san sát thì có khi họ đã bị lạc đường ở trong này rồi.
Tít tít.
Tiếng còi xe mở khóa vang lên tựa như đấng cứu thế giáng trần, Diệp Lĩnh lập tức phanh xe điện lại rồi lao về phía chiếc xe thương mại màu đen đang nháy đèn báo hiệu.
“Mau lên xe!”
Khương Thất dùng tốc độ nhanh nhất thu hồi chiếc xe máy điện công cộng bảo bối của mình rồi vội vã bám theo.
“Cứu tôi với! Cứu tôi với!”
Ngay khi Diệp Lĩnh đã ngồi vào ghế lái và Khương Thất cũng chuẩn bị bước lên ghế phụ, một tiếng kêu cứu bỗng từ trong chiếc xe ô tô màu trắng cách họ không xa vang lên.
Đó là một người đàn ông có diện mạo bình thường, đeo kính cận và dáng người hơi gầy.
Anh ta ở trong xe nhìn hai người họ bằng ánh mắt vô cùng đáng thương và khẩn cầu.
“Cứu tôi với! Làm ơn! Hãy cứu tôi với!”
Trong khoảng khe hở ngắn ngủi vỏn vẹn 0,5 giây, Khương Thất và Diệp Lĩnh nhìn nhau một cái.
Diệp Lĩnh nhíu mày lắc đầu:
“Không cứu được đâu.”
Khương Thất nghe vậy liền dứt khoát nghiến răng bước nhanh lên xe:
“Vậy thì đi thôi!”
Đúng là thực sự không thể cứu nổi, bởi vì những động tĩnh vừa rồi đã khiến tang thi từ bốn phương tám hướng tụ lại đây, nếu họ còn không đi thì chính mình cũng sẽ bị vây chết ở chỗ này.
Huống hồ nếu người đàn ông gầy gò kia thực sự muốn giữ mạng, anh ta đáng lẽ phải lập tức mở cửa lao xuống xe ngay khi thấy họ tìm được phương tiện, chứ không phải cứ trốn chui trốn nhủi trong xe rồi chờ người khác đến cứu mình.
Tận thế chính là như thế.
Kẻ không biết tự cứu mình, thì trời cũng không cứu nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)