Tôi thấy một con mắt của bà ấy trợn ngược, chỉ toàn lòng trắng, không thấy con ngươi đâu, thoạt nhìn hình như là bị mù một bên mắt. Bà ấy có vẻ như hơn sáu mươi tuổi, trên mặt đã có nhiều nếp nhăn. Tôi cách bà ấy khoảng 2-3m, nhưng cũng có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở lạnh lẽ của bà.
Từ khi nhìn thấy tôi, tầm mắt của đạo cô chưa từng rời khỏi người tôi, bà ấy cứ nhìn chằm chằm vào tôi, làm tôi cảm thấy có chút không được tự nhiên. Xong, bà ấy đột nhiên duỗi đầu, ghé tai vào người tôi, không biết ngửi thấy cái gì mà bà nhíu mày, sau đó liền đứng thẳng lại.
"Dĩ nhiên là ta vẫn nhớ."
Bà cô nhìn tôi, cao giọng nói, trong ánh mắt còn ẩn chứa vẻ khó hiểu, thậm chí còn có cả sự đau khổ và oán hận. Ba tôi nói, sáng sớm hôm nay ông ấy và mẹ tôi cùng nhau đi đón bà cô, cho nên sau đó mới biết chuyện của tôi. Sau đó bà cô bảo ba mẹ tôi đưa bà ấy đi thăm nhà của Bạch Tuyết và Tạ Linh Linh, sau đó lại vội vàng ra phía sau núi một chuyến, định ngày mai sẽ tự mình đi xem xét tỉ mỉ, kỹ lưỡng hơn.
Tôi cũng nói cho ba mẹ biết lý do tôi lại được thả ra. Hai người bọn họ nhìn nhau, cũng không biết chuyện này là thế nào.
"Đúng rồi, không phải nói trưa mai đi xem mắt sao?"
Mẹ tôi đột nhiên nhớ tới cái cái chuyện này nhưng bị ba tôi trực tiếp bác bỏ: "Xem mắt thì thôi đi, vất vả lắm bà cô mới đến đây được một chuyến."
"Không sao, không ảnh hưởng gì cả." Bà cô nhìn tôi cười nói: "Ta cũng muốn nhìn xem rốt cuộc là người đàn ông có nào có mệnh căn mạnh, có thể lấy được Đồng Đồng."
Tôi bị nụ cười của bà ấy làm cho bỡ ngỡ, tôi có cảm giác nụ cười của bà ấy không có ý tốt. Lúc tôi sắp sửa đi ngủ, bà cô liền gọi tôi lại nói mấy ngày nay tôi tiếp xúc quá nhiều đồ vật không sạch sẽ, nên cần phải xua đuổi âm khí trong cơ thể ra. Nói xong, bà ta lấy ra một tấm bùa chú, bỏ vào một cái chén rồi đốt nó thành tro, sau đó lại đổ thêm một ít nước lạnh, ít nước sôi vào chén, đợi đến khi nước trong chén trong suốt bà ấy mới đưa chén nước cho tôi.
Tôi kinh ngạc nhìn nước trong chén, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tôi còn tưởng rằng đây là một chén nước sạch bình thường. Tôi đưa lên miệng rồi uống một hơi cạn sạch, sau đó cười hỏi: "Bà cô, trong nước này còn có tro của bùa chú, tại sao lại giờ lại không thấy đâu nữa vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
