Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bị cấm túc ở Bán Sơn, nhưng đời sống của tiểu thư vẫn cứ muôn hình vạn trạng.
Không được ra ngoài thì gọi sales của các nhà mốt mang nguyên bộ sưu tập theo mùa đến tận nơi để cô chọn hoặc đặt riêng. Muốn ăn món nào của nhà hàng nào thì mời bếp của nhà hàng ấy lên Bán Sơn nấu tại chỗ. Hai ngày liền, riêng đầu bếp món ngọt đã thay nhau đến năm sáu người.
Thời gian còn lại, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, Cố Tĩnh Vãn dựa theo phong cách Tần Tô Kỳ thích mà trang điểm và thiết kế tóc cho cô.
“Phù hợp nhất với em vẫn là layout thiếu nữ thanh khiết.” Cô véo nhẹ má Tần Tô Kỳ, nói chậm rãi. “Từ trán xuống cằm đường nét liền mạch đầy đặn, cốt tướng và da tướng ăn với nhau, rất hợp tuổi bây giờ.
Nếu muốn chín chắn hơn chút, kiểu lạnh nhạt/mai ngạo hôm sinh nhật trước của em cũng rất ổn.
Còn lên trưởng thành quá nữa, trên gương mặt em sẽ bị dừ đi.”
Tần Tô Kỳ gật đầu kiểu “hiểu lờ mờ”. Dù sao về Hồng Kông thì có Cố Tĩnh Vãn, sang London lại có người khác lo; châm ngôn sống của tiểu thư là: chuyện gì dùng tiền giải quyết được thì đều không phải chuyện.
Cô ở Bán Sơn bày đủ trò, Tần Bác Lễ cũng mặc cho. Chỉ cần không đụng vào giới hạn, anh sẽ không nói thêm. Phần nhiều thời điểm, anh là một người anh trai tốt.
“Dù anh ấy ít kiên nhẫn, khó nói chuyện, lạnh và cứng, cả đầu chỉ nghĩ đến Thịnh Tấn, còn là lão cổ lỗ sĩ nghiêm khắc, có khi bận đến nửa năm không gặp mặt…” Tần Tô Kỳ lẩm nhẩm kể tội, nghĩ kỹ chắc còn nữa mà tạm chưa nhớ ra. Cô ngừng một lát rồi chịu thua, bật cười: “Nhưng mười tám tuổi anh ấy đã gánh phần lớn việc của tập đoàn. Không có anh ấy thì em chẳng thể sống tự do sung sướng như thế.”
Cố Tĩnh Vãn nằm sấp trên sofa, chống cằm, chợt nhớ đến Cố Trì.
Cô có thể không vào Cố thị, theo đuổi điều mình thích, mười tám tuổi có thể dẫm gió đi xem thế giới, phần lớn cũng nhờ anh. Dù bình thường Cố Trì hay “bán dao” mồm mép, chẳng bao giờ buông lời ngọt ngào.
Nhưng lần này về nhìn là biết, Cố Trì gầy đi nhiều.
Cô bật dậy: “Chị đi gọi điện một chút.”
Điện vừa nối, giọng Cố Trì đã lười nhác vang lên:
“Sao đấy, chó con vô ơn vẫn còn nhớ gọi cho anh hả?”
“…” Biết ngay chẳng có câu nào tốt đẹp cả.
Cố Tĩnh Vãn dập máy cái cạch. May quá, may quá, anh ta vẫn đáng ăn đòn như cũ, suýt nữa cô nói mấy câu sến súa rồi.
Tập đoàn Thịnh Tấn ở Trung Hoàn, tòa nhà vươn thẳng trời mây, từ tầng cao nhất có thể nhìn toàn cảnh Hồng Kông , một mốc kiến trúc không thể không biết.
Cuộc họp dài lê thê vừa dứt, Chu Hoài bước nhanh lên phía trước, khẽ mở cửa phòng Ban Chủ tịch:
“Tiểu thư chiều mai sẽ bay đi London.”
Tần Bác Lễ khẽ gật. Công vụ dồn dập, anh cầm bút thép rà lại hợp đồng, đuôi mắt đè xuống một vệt bình thản. Khí chất cao nhã mà tiết chế. Anh ký tên tiếng Anh: Lorcan ở cuối, nét bút mạnh và thoát, lực mực dường như xuyên qua giấy.
“Trong nội địa bên đó, tình hình sao rồi?”
Giọng không nhanh không chậm. Chu Hoài hiểu anh hỏi gì, hơi cúi đầu:
“Vẫn có người theo dõi. Ảnh đã lấy được.”
“Ừm.”
Không nói thêm. Chu Hoài lặng lẽ lui ra, khép cửa.
Ráng hoàng hôn đổ xuống mặt biển, dát một tầng vàng nhạt yên lành.
Cố Tĩnh Vãn đứng trên ban công, đón gió chiều, hưởng từng phút một mình thảnh thơi hiếm hoi nhất ngày. Cô thật ra hơi băn khoăn.
Sáng mai Tần Tô Kỳ bay về London. Hẹn mười ngày, mà thời gian làm việc thật sự nhiều lắm chỉ hai. Cô ấy đi rồi, mình sẽ làm gì?
Tần Tô Kỳ thì vô tư: ở lại Bán Sơn hưởng thụ là được.
Nhưng dẫu sao nhận năm mươi triệu thù lao (HKD), Cố Tĩnh Vãn vẫn thấy hơi chột dạ. Số tiền này đến tay dễ như hít thở nên cô lại thấy hoang mang.
Thương Minh Hàn theo đoàn xe của Tần Bác Lễ lên núi. Ngẩng đầu, anh bắt gặp một cô gái trên ban công tầng hai, tựa người vào lan can kính, khuôn mặt thanh sạch cỡ lòng bàn tay, trắng mịn mà rực rỡ, nét đẹp như tiên nữ.
Gió chiều lùa qua, mái tóc mềm bay phấp phới. Sự linh hoạt và duyên dáng mơn mởn thoát ra tự nhiên khiến người ta khó lòng rời mắt.
Anh nhìn sững sờ:
“Cô bé của cậu đấy à?”
Tần Bác Lễ đang nghe điện thoại. Anh hơi ngẩng cằm, ánh nhìn khóa chặt nơi ấy, mắt khép hờ.
Tiếng động cơ xe vọng lên từ dưới sân.
Cố Tĩnh Vãn cúi xuống, thoáng thấy đoàn xe quen thuộc, vội lùi mấy bước, sợ bị trông thấy, chạy về phòng.
Cô tưởng không ai để ý. Nhưng tất cả lọt hết vào mắt Thương Minh Hàn.
Anh không nén được ý cười, có phần hả hê:
“Sao cô ấy thấy cậu là chạy thế?”
Anh ta chỉ nhận về tấm lưng của Tần Bác Lễ. “Ê” một tiếng, anh ta vội vàng đuổi theo.
Đến Bán Sơn không phải lần đầu, Thương Minh Hàn thật tình không khoái kiểu nội thất đen-xám nơi này, quá u tịch; nhưng cũng hợp với tính cách của Tần Bác Lễ.
Anh quen tay quay sang người làm cười:
“Mời tiểu thư nhà các cô xuống đây đi.”
Phòng Tần Tô Kỳ ngay cạnh phòng Cố Tĩnh Vãn. Hai người cùng được gọi xuống dùng bữa tối.
Lạ là người bên cạnh bỗng nhiên lại trở nên rụt rè khác hẳn thường ngày. Con chim nhỏ vẫn chạy nhảy khắp Bán Sơn, tối nay như bị cắt mất lông, ỉu xìu hơn hẳn ngày thường.
Cố Tĩnh Vãn nghiêng đầu nhìn mấy lần. Đến khi thấy người đàn ông lạ mặt đang đứng dưới lầu thì trong đầu cô bỗng loé sáng, cuối cùng đã hiểu lý do khiến Tần Tô Kỳ trở nên kì lạ như thế.
“Em gái, sinh nhật lần trước của em hôm sau anh mới bay về từ Manhattan, mà lúc ấy em lại về London mất rồi. Hôm nay anh đến đây để tặng quà bù nè.”
Là vòng tay kim cương. Dưới đèn, nó sáng lấp lánh vô cùng.
Tần Tô Kỳ mừng không giấu nổi, mang vào liền, giòn tan:
“Cảm ơn anh!”
Thương Minh Hàn trêu:
“Có quà mới gọi anh. Lớn rồi, muốn nghe em gọi một tiếng khó thật.”
Nói rồi anh quay sang Cố Tĩnh Vãn, cười lếu lếu:
“Chào cô Cố, tôi là Thương Minh Hàn.”
Cố Tĩnh Vãn hơi bất ngờ, môi mỉm phép:
“Chào anh.”
Phải nói thật, giọng cô ấy rất hay.
Mọi thứ đều ổn đến khó có thể bới móc thì bảo sao Tần Bác Lễ người xưa nay thanh tâm quả dục - cũng có lúc động lòng.
Tần Bác Lễ còn bận nói chuyện điện thoại trong thư phòng, vẫn chưa biết bao giờ mới xong. Thương Minh Hàn lười biếng kẹp điếu thuốc chơi trên tay, nghĩ gì đấy rồi lại không châm lửa.
Cô bé kia nhìn qua nền tảng gia đình chắc không tệ, vui buồn không lộ, trắng như tờ giấy, chưa biết gì.
Nghe nói cô sống trong nội địa mãi, nên hẳn không rõ: biệt thự Bán Sơn của Tần Bác Lễ không phải ai muốn đến là đến.
Phạm vi riêng tư của anh rất mạnh; đây là chỗ ở thường trực thì sao có chuyện cho người lạ trú lại.
Ngay cả với Thương Minh Hàn, số lần được vào Bán Sơn cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


