Tiêu Thích nhìn nàng, chậm rãi nói, “Không nói với phu nhân thì được, nhưng với Dục Chi thì không giấu được đâu.”
Giọng điệu này, thật sự coi mình là trưởng bối của nàng sao?
Bùi Loan do dự giữa việc phản bác hay giả bộ ngoan ngoãn, cuối cùng nàng yếu giọng nói: "Cũng không có gì, chỉ là ta không muốn có quá nhiều dây dưa với biểu ca nhà họ Tống. Nhưng phủ họ Tống lại qua lại thân thiết với nhà ta, ta không muốn làm khó ca ca và mẫu thân."
Lời này khiến ánh mắt sâu thẳm của Tiêu Thích trở nên sáng tỏ hơn: "Không muốn dây dưa quá nhiều?"
Bùi Loan khẽ "ừ" một tiếng, lo lắng nhìn hắn, hy vọng có thể nghe được một lời hứa hẹn.
Nhưng hắn lại chỉ tập trung ánh mắt vào vết thương trên đầu ngón tay nàng. Khoảng cách giữa hai người rất gần, nhưng hắn lại không có chút nào tỏ vẻ thân mật quá mức, dường như thực sự coi nàng là một tiểu bối vô tư lự.
Ngay lúc này, Tiêu Thích nhẹ nhàng cầm lấy đầu ngón tay nàng, ngón tay hắn khẽ lướt qua, những mảnh vụn ngọc vỡ nhỏ như bụi liền bị gạt ra ngoài. Bùi Loan không cảm thấy đau chút nào, hắn đã lập tức buông tay.
Hắn lùi lại một bước, vén tà áo ngồi xuống, dùng bàn tay to quét qua mặt đất, nhanh chóng gom tất cả mảnh ngọc vỡ vào lòng bàn tay.
Bùi Loan giật mình thốt lên: "Tam thúc cẩn thận..."
Nàng vừa mới bị đứt tay, thật sự không muốn thấy Tiêu Thích cũng bị thương vì những mảnh vỡ sắc nhọn.
Nhưng Tiêu Thích lại chẳng hề bận tâm, đứng dậy, bàn tay đầy những mảnh ngọc vỡ, hắn nói: "Ta luyện võ đã nhiều năm, có thể tay không tiếp kiếm, sao lại sợ mấy mảnh ngọc này?"
Hắn lại nói: "Một vật nhỏ như thế mà cũng đổ máu, xem ra nó không phải vật may mắn."
Ngón tay Tiêu Thích thon dài mạnh mẽ, vô cùng đẹp mắt, nhưng lòng bàn tay lại đầy vết chai dày do năm tháng khổ luyện.
Tiêu Thích nhìn thấy Bùi Loan đưa ngón tay bị thương lên môi, đôi môi đỏ thắm của nàng khẽ khép lại, bao bọc lấy đầu ngón tay, hạt máu nhỏ biến mất, nhưng lại khiến môi nàng càng thêm đỏ tươi.
Ánh hoàng hôn bên ngoài chậm rãi buông xuống, ráng chiều hắt lên khuôn mặt nàng, càng làm nổi bật đôi môi mềm mại quyến rũ.
Hắn khẽ động hàng mày, đang định dời ánh mắt đi thì nàng lại nhìn về phía hắn: "Tam thúc đồng ý với ta rồi sao?"
Tiêu Thích lướt mắt qua đôi môi nàng, vẻ mặt mang theo phong thái của một trưởng bối nghiêm nghị: "Chuyện muội ném đồ thì không sao, nhưng nếu muội không thích vị biểu ca kia, chắc chắn là có lý do. Bây giờ muội có thể giấu ca ca và mẫu thân, nhưng nếu sau này xảy ra chuyện, ta sẽ cảm thấy có lỗi vì đã nhận tiếng 'tam thúc' này."
Trong lòng Bùi Loan bỗng dưng dâng lên một cảm giác khó tả, nàng chớp mắt nói: "Không có gì phải lo đâu, ta đơn giản là không muốn thân thiết với biểu ca nhà họ Tống. Nếu tam thúc giúp ta tránh xa y một chút, ta sẽ vô cùng biết ơn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

