Vừa thấy y quay về, bà ta mừng rỡ bước lên đón, “Ngạn nhi, hôm nay con đã gặp được đại tiểu thư nhà họ Bùi chưa?”
Tay Tống Gia Ngạn đau nhức không chịu nổi, lại thấy gương mặt đầy mong đợi của Liễu thị, càng thêm bực bội. Y không thèm để ý, chỉ sải bước nhanh về phía chính phòng.
Liễu thị bĩu môi rồi cũng theo vào: "Lại không gặp được sao? Con rốt cuộc đã làm gì chọc nàng ấy giận vậy? Con cũng không phải không biết, tổ mẫu con đã có ý muốn Tống Gia Hoằng cưới nàng ấy. Nhưng bây giờ Tống Gia Hoằng đang bệnh, tổ mẫu cũng chưa tiện nhắc tới chuyện này. Mà con đã hạ mình nhẫn nhịn trước mặt nàng ấy nhiều năm như vậy, sao lại đúng lúc này chọc giận nàng ấy chứ?"
Tống Gia Ngạn nghe vậy mà tức đến tối sầm mặt mày: "Con đã nói bao nhiêu lần rồi! Con không chọc giận nàng ấy!"
Liễu thị hừ một tiếng: "Vậy thì nàng ấy nổi điên cái gì?"
Tống Gia Ngạn đứng trước bàn sách, cổ tay bị thương khẽ run, trong lòng cũng tràn đầy mệt mỏi và giận dữ.
Y cũng muốn biết rốt cuộc Bùi Loan bị làm sao!
Rõ ràng y không làm gì sai, vậy mà thái độ của nàng đối với y lại thay đổi một cách chóng mặt.
Hay là đã xảy ra chuyện gì mà y không biết?
Thấy y im lặng, Liễu thị liền tận tình khuyên bảo: "Con phải để tâm hơn mới được. Tổ mẫu con chỉ xem trọng trưởng tôn, nữ nhi xuất thân từ các danh môn thế gia, bà ấy cũng không bao giờ gả cho con. Chỉ có tiểu thư nhà họ Bùi, từ nhỏ đã thân thiết với con. Nếu con cưới được nàng ấy, không chỉ có thể khiến tổ mẫu con yêu quý lây, mà còn có thể mượn sức của phủ Trường Lạc Hầu..."
Liễu thị xuất thân thương gia, tổ tiên từng là hoàng thương, nhưng mấy chục năm qua gia cảnh đã sa sút. Ban đầu, gia tộc đưa bà ta vào phủ Quảng An Hầu làm thiếp cũng chỉ vì muốn dựa hơi phủ hầu gia. Nhưng bà ta không ngờ, người nắm quyền trong phủ lại là lão phu nhân họ Bùi, mà lão phu nhân lại căm ghét thiếp thất. Vì vậy, bao năm qua bà ta chẳng những không nhận được chút lợi lộc nào mà còn bị xem nhẹ.
May mắn thay, bà ta sinh ra được Tống Gia Ngạn.
Liễu thị há hốc miệng: "Con... Con lại nói với mẹ như thế sao..."
Thấy ánh mắt Tống Gia Ngạn lộ vẻ tức giận, Liễu thị lập tức im bặt. Bà ta do dự một lát, cuối cùng không cam lòng mà rời đi.
Lúc này, Tống Gia Ngạn mới buông lỏng bờ vai, thở ra một hơi dài, sắc mặt càng thêm u ám.
Dù Liễu thị không nói, y cũng hiểu rằng hiện tại y không thể chọc giận Bùi Loan.
Y đã nịnh bợ nàng gần mười năm, sang năm nàng đã có thể bàn chuyện hôn nhân. Làm sao y có thể để nàng xa lánh mình vào thời điểm quan trọng này?
Nghĩ đến vẻ mặt lạnh lùng của nàng hôm nay, trong lòng Tống Gia Ngạn như có hàng trăm móng vuốt cào xé, bứt rứt không yên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



