Khi nàng lấy lại tinh thần, liền nghe thấy Bùi Diễm nhắc đến Hoàng Thành Ty, chàng nói: “Hà Đốc chủ được thánh thượng tin dùng, Kim Ngô Vệ chẳng khác nào bị xem như quân cấm vệ chuyên làm việc lặt vặt. Chúng ta may mắn xuất thân thế gia, nếu không, vào Kim Ngô Vệ cũng chẳng thể tiến thân.”
Bùi Loan giật mình, vội hỏi: “Hà Đốc chủ? Đốc chủ Hoàng Thành Ty?”
Hoàng Thành Ty danh chấn thiên hạ, việc nàng biết đến Hà Vạn Huyền cũng không có gì lạ. Thấy nàng chủ động hỏi, Bùi Diễm liền đáp: “Đúng vậy, chính là hắn. Kẻ này tuy là hoạn quan, nhưng dã tâm cực lớn. Những năm gần đây, thế lực của Hoàng Thành Ty ngày càng mở rộng, khắp triều đình lẫn dân gian đều có tai mắt của bọn chúng. Mọi chuyện công tội của quan viên trong triều đều bị bọn chúng bí mật đánh giá, nói Hà Đốc chủ có thể che trời bằng một tay cũng không ngoa.”
Bùi Loan như thể bị dọa sợ, thấp giọng hỏi: “Vậy hắn có gây bất lợi cho ca ca và tam thúc không?”
Bùi Diễm nhướng mày: “Chuyện này khó mà nói chắc, nhưng ta nghĩ hắn cũng không dám đối đầu công khai với phủ Trường Lạc Hầu và phủ Quốc Công.”
Tiêu Thích cũng nói: “Đó là lẽ đương nhiên. Quyền lực của hắn càng lớn, lại càng không phải chuyện tốt. Huống hồ, bao năm nay Kim Ngô Vệ vẫn được bệ hạ coi trọng, suy cho cùng, bệ hạ cũng có cách để cân bằng quyền lực. Ta ngược lại cảm thấy, ngày tháng huy hoàng của Kim Ngô Vệ sắp đến rồi.”
Nghe Tiêu Thích nói những lời này, Bùi Loan hoàn toàn yên tâm.
Nàng lờ mờ nhớ lại, kiếp trước, lúc Tiêu Thích vừa mới gia nhập Hoàng Thành Ty, hắn chưa lộ ra bộ mặt hung ác. Chỉ là về sau, hắn giúp Hà Vạn Huyền làm điều ác, nên mới từng bước trở thành kẻ tội ác tày trời.
Bùi Loan lại nghĩ, cho dù sau này Tiêu Thích vẫn sẽ có liên quan đến Hoàng Thành Ty, chỉ cần hắn tránh xa Hà Vạn Huyền, có lẽ sẽ không đi theo vết xe đổ... Trong lòng nàng thậm chí còn nảy sinh ý muốn nhắc nhở hắn, nhưng ý nghĩ ấy chỉ vừa lóe lên đã lập tức bị nàng dập tắt.
Bởi vì dù hắn mới chỉ mười tám tuổi, nhưng đã có thể một mình lập chiến công vang dội trên chiến trường Thanh Châu. Hắn có can đảm và mưu trí tuyệt vời, tuyệt đối không thể thay đổi chỉ vì một hai câu nói của nàng. Hơn nữa, nàng cũng không dám để lộ bí mật trọng sinh của mình...
Lòng nàng lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo, thế nhưng ánh mắt Tiêu Thích mặc dù dừng trên người nàng, lại không hề mang theo sự dò xét, ngược lại còn ấm áp lạ thường, tựa như một tầng mây mềm mại bao bọc lấy nàng.
Bùi Loan khẽ run lên, Tiêu Thích khi còn trẻ lại có thể thân thiện đến vậy sao?
May mắn là ngay sau đó, Tiêu Thích dời ánh mắt đi, hắn hỏi Bùi Diễm: “Người vừa rồi là nhị công tử của phủ Quảng An Hầu sao?”
Bùi Diễm nghĩ đến hành động lỗ mãng khi nãy của Tống Gia Ngạn, lập tức nhíu mày: “Chính là y. Nhà bọn họ có quan hệ thông gia với phủ chúng ta, từ nhỏ y đã thường xuyên đến phủ chơi, chúng ta vẫn luôn xưng huynh gọi đệ. Y đặc biệt quan tâm đến Loan Loan, lúc ta rời kinh đến Thanh Châu rèn luyện, y cũng thường đến phủ thăm hỏi tổ mẫu. Chỉ là... có lẽ do tiếp xúc quá nhiều, bên ngoài lại xuất hiện không ít lời đồn không hay, vì vậy thời gian này Loan Loan bị bệnh, mẫu thân không để y đến thăm. Khi nãy chắc là vì chuyện này mà tranh cãi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)