Tiêu Quân tỏ vẻ khinh miệt: “Nghe nói hắn cũng bị chính mẹ ruột vứt bỏ, từ nhỏ đã bị gửi đến một hộ dân quê. Sau này, ngôi làng đó xảy ra dịch bệnh, tất cả mọi người đều chết sạch, chỉ có hắn sống sót bỏ trốn ra ngoài. Đúng lúc ấy gặp chiến loạn, hắn như mèo mù vớ cá rán, giúp được một chút việc nên được Ung Vương điện hạ để mắt tới. Ung Vương nhận ra tín vật của nhà họ Tiêu, vì vậy mới nghi ngờ thân phận của hắn.”
Tiêu Quân đầy vẻ khinh bỉ: “Mẹ hắn là con gái của một tội thần ở Thanh Châu, khi ấy đang trên đường lưu đày thì gặp được phụ thân ta. Phụ thân ta đã cứu nàng, nàng muốn báo đáp nên tự nguyện hiến thân. Nhưng khi đó phụ thân đang nhận thánh chỉ, sao có thể giữ một thiếp thất ở bên người? Vì vậy, ông chỉ để lại cho nàng một ít bạc rồi sắp xếp chỗ ở. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quay lại tìm, nàng đã biến mất. Theo lời của hắn, mẹ hắn vì chờ không được phụ thân ta nên đã tự mình rời đi, sau đó sinh ra đứa trẻ rồi bỏ rơi nó cho người khác nuôi, chẳng bao lâu sau cũng bệnh chết. Hắn biết được nơi chôn cất của mẹ ruột là nhờ cha mẹ nuôi nói cho.”
Bùi Loan nghe câu chuyện ly kỳ này, không khỏi sững sờ.
Ở kiếp trước, Tiêu Thích không ra chiến trường Thanh Châu lập chiến công, mà gia nhập Hoàng Thành Ty, bái Hà Vạn Huyền làm nghĩa phụ. Con dao găm chứng minh thân phận của hắn cũng chưa từng lộ diện, vì vậy hắn không có cơ hội nhận tổ về nhà họ Tiêu.
Tiêu Quân thấy Bùi Loan ngẩn người, liền kéo tay nàng, nói: “Loan Loan, muội không biết đâu, từ khi phụ thân nói muốn nhận hắn, mẫu thân đã vô cùng uất ức. Đại ca và Nhị ca cũng vì bất mãn mà bị cấm túc. Muội xem, hắn vừa xuất hiện đã khiến phủ chúng ta loạn cả lên, sau này chúng ta còn có ngày nào yên ổn nữa đây?”
Vừa nói, Tiêu Quân vừa siết chặt nắm tay: “Phụ thân có thể cấm túc đại ca và nhị ca, nhưng tuyệt đối không thể cấm túc ta. Loan Loan, muội nói xem, ta nên dạy cho hắn một bài học như thế nào đây?”
Bùi Loan bật cười bất đắc dĩ: “Hiện tại hắn đã là Trung Lang Tướng Kim Ngô Vệ, hơn nữa còn được bệ hạ và Ung Vương coi trọng. Hôm nay tiệc nhận tổ này vừa tổ chức xong, khắp kinh thành đều biết trong phủ có thêm một tam thiếu gia tiền đồ rộng mở…”
Tiêu Quân tức giận đến nghiến răng: “Vậy thì sao! Mẹ hắn là con gái tội thần, phụ thân tuyệt đối sẽ không để lộ chuyện này ra ngoài. Hắn chẳng qua chỉ là một đứa con riêng xuất thân không chính đáng, trong giới thế gia ở kinh thành, ai sẽ thực sự coi trọng hắn chứ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)