Những lời này, chính là để hóa giải sự gây khó dễ của Phó thị vừa rồi.
Phó thị vốn đã bị Tiêu Thích dọa sợ, giờ lại thấy hắn được Hầu phủ ủng hộ, đâu còn dám giở trò. Bà ta đành nén giận trong lòng, vừa thầm quan sát Tiêu Thích, vừa nghĩ lát nữa phải nhắc nhở con gái rằng lão Tam này không phải người tốt.
Tiêu Thuần chờ mong Hồ thị mở miệng. Thấy bà ta nói vậy, hắn liền tiếp lời, “Đúng là như vậy, để mọi người chê cười rồi. Con trai ta mới về phủ, sau này mong các vị chiếu cố nhiều hơn. Xương Hưng, truyền lệnh xuống, chuẩn bị khai yến.”
Mọi người thấy thế, biết rằng chuyện náo nhiệt đã chấm dứt, liền theo lời Tiêu Thuần mà an tọa.
Yến tiệc bắt đầu, đại sảnh lại náo nhiệt trở lại.
Có kẻ hiếu kỳ lên tiếng hỏi về chiến công của Tiêu Thích ở Thanh Châu, Bùi Diễm bèn hết lời ca ngợi, miêu tả hắn như chiến thần giáng thế.
Trong tiệc cũng có người tinh thông chính sự, bèn nói, “Bảo sao yến tiệc nhận thân này diễn ra đột ngột như vậy, chắc là Ung Vương Điện hạ đã tiến cử Tam thiếu gia lên thánh thượng. Những người lập công ở Thanh Châu lần này đều được phong thưởng. Đừng thấy cậu ấy vừa được tìm về, e rằng sau này tiền đồ vô lượng…”
Lại có kẻ hỏi, “Vẫn chưa biết mẫu thân của Tam thiếu gia là ai?”
Có người cười nói, “Những chuyện phong lưu thuở trẻ của Quốc Công gia, chúng ta làm sao biết được? Nghe nói cậu ấy vừa rồi có nhắc đến mộ phần của mẫu thân, xem ra người đã qua đời từ lâu, cũng không cần nhắc đến nữa.”
Nếu đã vậy, vì sao kiếp này hắn lại nhận cha ruột?
Bùi Loan đầy tâm sự, trong lòng rối bời, chẳng còn tâm trạng nào mà để ý đến yến tiệc. Nàng đang mải suy nghĩ thì bỗng cảm nhận được có một bóng người đứng trước mặt, che mất ánh sáng.
Bùi Loan theo bản năng ngẩng đầu lên, lập tức bắt gặp một đôi mắt đen sâu thẳm.
Tiêu Thích đang đứng ngay bên cạnh nàng!
Ánh mắt giao nhau, tim Bùi Loan khẽ run lên, trong khi ánh mắt Tiêu Thích lại bình thản và ôn hòa. Hắn khẽ gật đầu với nàng, sau đó quay sang Nguyên phu nhân, bởi Tiêu Thuần dẫn hắn đến để kính rượu.
Nguyên phu nhân nâng chén trà, mỉm cười nói: “Lẽ ra chúng ta phải kính cậu mới đúng. Diễm nhi, con mau kính ân công một chén đi, luận về vai vế, con nên gọi là biểu thúc.”
Bùi Diễm sảng khoái đứng dậy, hào sảng nói: “Tam thúc, ta kính ngài một chén! Đại ân đại đức, suốt đời khó quên!”
Tiêu Thích điềm đạm nói: “Thế tử không cần quá xem trọng chuyện hôm đó, chỉ là tiện tay giúp đỡ mà thôi. Chúng ta tuổi tác tương đồng, không cần phải xưng hô theo bối phận, như vậy sẽ quá xa cách.”
Bùi Diễm bật cười lớn: “Tốt! Ta có tự danh là Dục Chi, không biết tam thúc có tự danh không?”
Tiêu Thích vẫn nhìn về phía trước, nhưng Bùi Loan lại đang âm thầm quan sát hắn.
Nàng muốn nhìn thật kỹ, xem vị Tiêu Thích còn trẻ này liệu có đáng sợ như kẻ từng đồ sát phủ Quảng An Hầu ở kiếp trước không...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)