Giành được sự sủng ái của Mộ Dung Cẩn không phải là con đường có thể đi. Chỉ có dựa vào Mộ Dung Châu, ta mới có hy vọng phục quốc.
"Công chúa Mộ Dung, luận về xuất thân và tài năng, người không thua gì Mộ Dung Cẩn."
"Người là cháu ngoại của quốc vương nước Cổ Nguyệt, đội kỵ binh tinh nhuệ nhất Tây Vực chính là hồi môn mà gia gia người tặng cho mẫu thân người."
"Thế nhưng từ khi mẫu thân của người bị hại, đội kỵ binh ấy đã rơi vào tay Mộ Dung Cẩn."
"Sau vài năm nữa, Mộ Dung Cẩn sẽ tìm một nước chư hầu để gả người sang đó. Khi ấy, hắn sẽ nắm giữ lực lượng kỵ binh mà mẫu thân người để lại, trở thành bá chủ thiên hạ, còn người sẽ chỉ là một công chúa hòa thân vô danh trong sử sách."
Sắc mặt Mộ Dung Châu càng lúc càng tồi tệ.
Cuối cùng, nàng ta cắt ngang lời ta.
"Im miệng!"
"Sở Ngọc Túc, ngươi đang cố chia rẽ tình cảm huynh muội của ta sao?"
"Ngươi có biết bất kỳ câu nào ngươi vừa nói cũng đủ để cái đầu ngươi rơi xuống?"
Nói xong, Mộ Dung Châu quay người phóng ngựa đi, không thèm ngoái đầu lại.
Ta đứng tại chỗ, mỉm cười.
Đúng vậy, những lời ta vừa nói đủ để khiến ta chết cả trăm lần.
Nhưng nàng đã không giết ta.
Điều đó chứng tỏ...
Nàng đã dao động.
---
Nửa tháng trôi qua trong nháy mắt.
Chớp mắt đã đến đại yến mừng sinh nhật của thiếu chủ Thiền Vu, Mộ Dung Cẩn.
Một viên nội quan muốn lấy lòng Mộ Dung Cẩn, liền đặc biệt triệu tập các nữ nô của Nam Đường, dự định luyện tập một điệu múa “Trúc Chi” nổi tiếng ở Giang Nam để biểu diễn chúc mừng sinh nhật Mộ Dung Cẩn.
Nhiều cô nương không muốn.
"Mộ Dung Cẩn là kẻ thù diệt quốc của chúng ta, bảo chúng ta nhảy múa cho hắn xem ư, đừng hòng!"
Sắc mặt của viên nội quan lập tức thay đổi: "Nữ nô nào dám kháng lệnh sẽ bị đánh chết tại chỗ bằng roi ngựa rồi lôi ra cho chó hoang ăn!"
Ta bước lên trước, đúng lúc nhét một thỏi vàng vào tay nội quan: "Đại nhân đừng giận, các cô nương này còn trẻ và vụng về, đâu biết gì về nhảy múa."
"Nói không phải tự phụ nhưng người nhảy điệu Trúc Chi vũ đẹp nhất Nam Đường, chính là ta."
Viên nội quan vui mừng, không truy cứu chuyện của những nữ nô khác, chỉ bảo ta chuẩn bị kỹ cho buổi biểu diễn.
Trước khi buổi tiệc bắt đầu, nội quan mang đến cho ta một bộ y phục thêu vân hoa và một đôi giày dệt gấm.
"Nếu ngươi có thể khiến thiếu chủ vui lòng sẽ có thưởng lớn."
Sau khi nội quan rời đi, cô nương cùng làm việc với ta trong chuồng ngựa liền giúp ta thay trang phục.
Nàng ấy là nữ nhi duy nhất của Thượng thư Lý, từ nhỏ đã được dạy dỗ văn chương binh pháp, từng được gọi là tài nữ số một kinh thành, nhưng giờ đây đã gầy chỉ còn da bọc xương sau mấy tháng làm nô lệ trong chuồng ngựa.
Bản thân nàng ấy gần như chỉ còn lại một hơi thở, nhưng vẫn thương xót ta mà rơi nước mắt:
"Ngọc Túc công chúa, thân thể ngàn vàng của tỷ lại phải đi múa để bảo vệ chúng ta, thật là…"
Ta cười nhẹ, xoa đầu nàng ấy: "Đừng khóc, những ngày thế này sẽ không kéo dài lâu đâu."
Tối nay, nhất định sẽ có biến cố.
Nàng ấy nghĩ rằng ta chỉ đang an ủi mình nên gật đầu trong nước mắt rồi giúp ta mang giày.
Nhưng vừa mới đặt chân vào giày, ta đã cảm thấy một cơn đau nhói.
Rút chân ra, bên trong giày có một cây kim bạc sáng loáng đã thấm đầy máu.
Nàng ấy kinh hoảng: "Đây là…"
Ta nghiến răng: "Là Ngọc Hòa."
Nàng ta biết ta sẽ nhảy múa trong buổi tiệc lớn của Mộ Dung Cẩn.
Nếu ta tỏa sáng trong buổi tiệc này, đối với nàng ta đó sẽ là một mối đe dọa.
Nàng ấy nhìn đôi tất lụa của ta đã thấm máu: "Vết thương rất sâu, công chúa nên băng bó trước đã…"
"Không cần." Ta đứng dậy, nhấc váy lên, "Ban đầu ta còn lo rằng mình sẽ không đủ nổi bật, giờ thì phải cảm ơn nàng ta rồi."
---
Tiếng đàn hồ vang lên, trong đại trướng đầy người và tiếng cười nói.
Thiền Vu vương và Mộ Dung Cẩn ngồi trên cao nhất, bên cạnh Mộ Dung Cẩn là Ngọc Hòa, người được sủng ái nhất.
Trong đám khách khứa, Mộ Dung Châu vẫn khoác một bộ y phục đỏ rực, lặng lẽ uống rượu một mình, không trò chuyện với ai.
Ta bước lên sân khấu, cung kính cúi chào.
"Sở Ngọc Túc của họ Sở, dâng vũ cho Thiền Vu vương và thiếu chủ."
Khi thấy ta xuất hiện trên sân khấu, sắc mặt Ngọc Hòa lập tức trở nên tái nhợt.
Còn Mộ Dung Cẩn thì nhìn ta đầy hứng thú.
Lần trước khi hắn trừng phạt ta vì Ngọc Hòa, ta mặc bộ đồ thô kệch của nữ nô, cúi đầu, không gây được sự chú ý.
Nhưng lần này, ta đã trang điểm kỹ càng khiến hắn nhìn rõ khuôn mặt ta.
Ngọc Hòa rực rỡ, còn ta lạnh lùng. Đối với Mộ Dung Cẩn, đó là hai cảm giác hoàn toàn khác biệt, vì vậy hắn hứng thú nói:
"Vậy nhảy đi, nếu nhảy đẹp sẽ có thưởng lớn."
Ta lắc đầu: "Ta không thể nhảy được."
Mộ Dung Cẩn nhướn mày, ánh mắt bắt đầu có chút khó chịu: "Ngươi đùa giỡn với ta sao?"
Ta cúi đầu: "Điệu múa này phải có đàn cổ Giang Nam đệm nhạc mới có thể múa được."
"Nô tỳ nghe nói, ở Thiền Vu chỉ có công chúa Mộ Dung Châu biết chơi cây đàn này, nhưng thân phận công chúa cao quý, nô tỳ chỉ là một nữ nô hèn mọn, không dám mở lời."
Mộ Dung Cẩn cười khẽ: "Chuyện này dễ thôi—Châu muội, ngươi đệm đàn cho nàng ấy một khúc đi."
Mộ Dung Châu ngẩng đầu lên đột ngột.
Nàng lạnh lùng nói: "Hoàng huynh muốn ta cùng một nữ nô lên sân khấu biểu diễn sao?"
Giọng nàng quá lạnh lùng, khiến cả sảnh tiệc lập tức im lặng.
Mộ Dung Cẩn ngay lập tức cảm thấy mất hứng, ánh mắt tối lại, sắc mặt cũng trầm xuống.
Sắc mặt của Mộ Dung Châu từ đỏ chuyển sang xanh, rồi lại trắng bệch.
Cuối cùng, dưới ánh mắt của bao người, nàng không thể không đứng dậy, nhận lấy cây đàn cổ mà nội quan đưa tới.
Âm thanh của đàn như nước, ta xoay người, vạt áo tung bay, thân hình uyển chuyển như dòng nước chảy qua ánh mây.
Cuối cùng, một tiếng "phựt" vang lên, tiếng đàn đứt đoạn—Mộ Dung Châu đã nghiến răng làm đứt dây đàn.
Ngay lúc đó, ta cũng ngã khuỵu xuống đất.
Máu từ chân ta chảy ra, thấm vào chiếc giày, loang thành một vệt tròn đỏ sẫm trên sàn.
Mộ Dung Cẩn hoảng hốt, đứng bật dậy: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



