Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bên bờ sông, dưới gốc liễu.
Một người đàn ông thấp bé đang tựa vào một người phụ nữ cao lớn.
Hắn ta nhẹ giọng nói:
- Em yêu, trước đây là do anh mắt mù nên mới không nhận ra vẻ đẹp của em. Đừng giận anh nhé, sau này anh sẽ đối xử tốt với em.
Người phụ nữ e thẹn mỉm cười, vỗ mạnh lên vai anh ta:
- Biết rồi, anh thật đáng ghét!
Tần Phù Phong tận mắt nhìn thấy cơ thể người đàn ông lảo đảo vài vòng ngay tại chỗ.
Cô lập tức che mắt, quay người đi.
"Chói mắt quá!"
【Hệ thống tình yêu: Nhưng mắt cô có bị dính ớt đâu?】
Tần Phù Phong hít sâu một hơi, tự trách về hành động của bản thân.
Ngay cả quỷ quái cũng có quyền tự do yêu đương, không thể kỳ thị họ được.
Cô quay lại, bình tĩnh bước đến bờ sông, khẽ ho một tiếng.
Triệu Tiểu Thụ và Triệu Tiểu Nha vừa nhìn thấy cô liền phấn khích đứng dậy.
Triệu Tiểu Nha ngượng ngùng nói:
- Đa tạ bà mối, nhờ có cô mà tôi và Tiểu Thụ mới được ở bên nhau.
Triệu Tiểu Thụ cũng cười rạng rỡ, tràn đầy biết ơn.
Trong thoáng chốc, Tần Phù Phong cứ ngỡ mình đang nhìn thấy hai con người bình thường, chứ không phải... quỷ quái gì đó.
Cô vui vẻ chấp nhận danh xưng ‘bà mối’ và nhân cơ hội khéo léo hỏi thăm về làng du lịch này.
- Ồ? Trước đây không có nhiều du khách, nhưng một ngày nọ, trưởng thôn Triệu đến nhà thờ họ cầu tổ tiên phù hộ, sau đó du khách bắt đầu kéo đến?
Tần Phù Phong chắc chắn giữa hai sự kiện này còn có điều gì đó ẩn giấu.
- Vậy sau khi ông ta cầu tổ tiên phù hộ, trong làng có xảy ra chuyện gì kỳ lạ không?
Triệu Tiểu Nha nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi nói:
- Con gái lớn của trưởng thôn mất do đuối nước, hết rồi.
Triệu Tiểu Thụ bổ sung:
- Vấn đề là Đại Nữu dù còn nhỏ nhưng bơi rất giỏi. Vì là trẻ con nên đám tang không tổ chức lớn, dân làng cũng không đến viếng.
Tần Phù Phong thầm nghĩ, có vẻ cô cần gặp Đại Nữu một lần, và cũng phải tiếp xúc với trưởng làng Triệu thêm vài lần nữa. Nhưng tiếp xúc với ông ta rất dễ vi phạm quy tắc.
Khi cô hỏi thêm về các gia đình khác trong làng, hai con quỷ lại từ chối trả lời.
- Muốn chứ! Muốn chứ!
Triệu Tiểu Thụ đầy mong đợi nhìn cô:
- Vậy chúng ta đến nhà tôi trước nhé? Hy vọng cha mẹ tôi có thể chuẩn bị chút sính lễ, tôi không muốn để Tiểu Nha chịu thiệt thòi.
Trong phòng livestream.
“Đây lại là cái thao tác gì nữa vậy?”
“Làm bà mối cho quỷ á?”
“Còn đến tận nhà mai mối?”
“Tôi có đi nhầm kênh không đây?”
“Bà mối xinh đẹp nhất lịch sử!”
Nhà của Triệu Tiểu Thụ.
Nhà Triệu Tiểu Thụ có khá đông người, cha mẹ vẫn còn, bên dưới có ba người con trai đều đã lập gia đình và sinh được rất nhiều con.
Đến trước cửa, Triệu Tiểu Thụ lại không dám bước vào.
Tần Phù Phong vờ như không thấy sự bối rối của hắn, liền đưa tay gõ cửa.
Chẳng mấy chốc, một bà lão ra mở cửa. Bà ta nhìn thấy cô, ánh mắt lập tức quét một lượt từ trên xuống dưới với vẻ dò xét.
- Khách du lịch mới đến à?
Tần Phù Phong điềm tĩnh đáp:
- Không, tôi là bà mối, đến đây để bàn chuyện hôn sự giữa con trai út của bà là Tiểu Thụ, và Triệu Tiểu Nha.
Bà lão: ...
Bà ta trợn to mắt, dường như không dám tin, nhưng ngay sau đó, bà ta nhìn thấy Triệu Tiểu Thụ đang lén lút thò đầu ra nhìn, lập tức chửi ầm lên.
Những lời lẽ thô tục cứ thế vang lên, bà ta trực tiếp mắng con trai út của mình là ‘đồ súc sinh’.
Chẳng mấy chốc, một ông lão từ trong sân lớn bước ra, phía sau còn có ba người con trai và ba cô con dâu.
Mọi người đứng xếp thành hàng trước cửa, đồng thanh mắng chửi Triệu Tiểu Thụ.
Triệu Tiểu Thụ không dám cãi lại, chỉ đứng cách đó không xa, ấm ức nhìn gia đình mình.
Có gì đó không ổn!
Quá bất thường!
Tần Phù Phong cảm thấy toàn thân nổi da gà.
Làm gì có chuyện người sống vẫn có thể chửi mắng một người đã chết như thế nhỉ, cho dù họ không sợ ma quỷ, ít nhất cũng phải có chút kiêng dè chứ?
Thái độ như này, chẳng lẽ trong mắt họ, Triệu Tiểu Thụ vẫn còn sống, hoặc là nói, họ vẫn chắc rằng mình có thể kiểm soát được số phận của hắn.
Kiểm soát số phận?
Trong đầu Tần Phù Phong lóe lên một ý nghĩ, cô nhanh chóng nắm bắt được mấu chốt.
Cô lập tức kéo người đang bị chửi mắng thậm tệ - Triệu Tiểu Thụ, nhìn Triệu Tiểu Nha, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
- Có người đang bắt nạt chồng cô đấy, cô không tức sao?"
Hiệu quả của thẻ đạo cụ vẫn còn tác dụng, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng hai con quỷ này thực sự đã phải lòng nhau.
Gương mặt của Triệu Tiểu Nha gần như méo mó vì tức giận.
- Tức!
- Vậy thì qua đó, mắng lại, đánh lại!
Triệu Tiểu Nha lập tức túm váy, lao thẳng về phía trước. Ngay khi cô ta xuất hiện, cả gia đình vừa nãy còn hung hăng chửi bới bỗng đồng loạt lùi lại, dường như vô cùng sợ hãi.
Chưa đầy vài phút sau, họ vội vã đóng sầm cửa lại.
Tần Phù Phong hơi nheo mắt.
Không sợ quỷ trong nhà mình, nhưng lại sợ quỷ nhà người khác?
Chắc chắn có điều gì đó khuất tất!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)