Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Phù Phong đi đến cuối làng, từ xa đã thấy một phụ nữ xinh đẹp ngồi trước nhà, đang bóc đậu tằm. Thấy cô đến, người phụ nữ lập tức bỏ rổ đậu xuống, nhanh chóng bước ra đón tiếp.
- Cô chính là Tiểu Tần mà trưởng làng nhắc tới nhỉ. Hoan nghênh đến làng họ Triệu của chúng tôi, hoan nghênh đến ở nhà tôi!
Góa phụ Triệu không hề hỏi tại sao cô không mang hành lý, chỉ liên tục mời cô vào nhà.
- Tôi đã chuẩn bị sẵn phòng cho cô rồi, đó là phòng tốt nhất trong nhà tôi đấy!
Tần Phù Phong vốn luôn dịu dàng với phụ nữ, lúc này càng mềm giọng hơn, lông mày sắc bén dãn ra, khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng như làn gió xuân.
"Cảm ơn chị Triệu. Em thấy chị đang bóc đậu, để em giúp chị một tay."
【Hệ Thống Tình Yêu: Độ hảo cảm của đối tượng có thể công lược - góa phụ Triệu - đã tăng lên 70.】
【Hệ Thống Tình Yêu: Đợi đã, tại sao NPC cũng có thể công lược?】
Cái này không phải nên hỏi chính ngươi sao? Đồ ngốc. Tần Phù Phong phỉ nhổ trong lòng.
Tạm thời, cô không để ý đến vấn đề hảo cảm.
Trong lúc góa phụ Triệu nhiệt tình giới thiệu, cô tham quan căn phòng của mình. Cô giả vờ như không thấy vết máu trong góc tường, đồng thời dịu dàng đề nghị giúp nấu bữa tối, nói rằng không muốn để mỹ nhân vất vả.
Gương mặt vẫn còn trẻ trung của góa phụ Triệu lập tức đỏ bừng.
- Mỹ nhân gì chứ. - Góa phụ Triệu chạm nhẹ vào khuôn mặt mình. - Chị kết hôn đã nhiều năm rồi, chồng chị cũng mất từ sớm.
Tuy miệng nói vậy, nhưng trong mắt bà ta không hề có bi thương, trái lại còn tràn ngập xuân sắc, giống như một người phụ nữ đang được tình yêu tưới tắm.
Tần Phù Phong không vạch trần sự bất thường này.
Chỉ chốc lát, cô hết gọi một tiếng ‘chị ơi’ lại đến nói mình muốn đi chơi, nhưng lại không biết trong làng có chỗ nào vui. Thỉnh thoảng, cô còn cố tình nhắc đến người chồng đã khuất của góa phụ Triệu.
Góa phụ Triệu bị tâng bốc đến mức lâng lâng, chỉ vài câu đã lộ sạch bí mật.
- Ồ, thì ra là vậy. Ngôi làng này nổi tiếng nhờ những câu chuyện quái đàm.
Góa phụ Triệu tự hào nói:
- Đây là ý tưởng của trưởng thôn đấy. Từ khi chúng tôi đồn rằng ở đây có ma quỷ làm loạn, ngày càng có nhiều người đến thám hiểm. Lâu dần, nơi này trở nên náo nhiệt, nhà nào cũng mở homestay.
Tần Phù Phong mím môi, sắc mặt tái nhợt, từ một mỹ nhân xinh đẹp biến thành cô gái yếu đuối như nhành liễu lay động trong gió, trông vô cùng đáng thương.
- Em, em sợ ma.
Góa phụ Triệu nhìn mà xót xa, dịu dàng trấn an:
- Đừng sợ, chỉ cần em không chủ động chọc giận chúng, chúng sẽ không làm hại em đâu. Em thấy đấy, bọn chị sống chung với chúng cũng đâu có chuyện gì xảy ra?
Tần Phù Phong trong lòng không tin, nhưng ngoài mặt lại ra vẻ tin tưởng, ánh mắt chân thành:
- Cảm ơn chị Triệu nhiều lắm. Nếu không có chị, với tính cách vừa nhát gan vừa thích vui chơi của em, chắc chẳng biết làm sao nữa.
Còn về chuyện chồng của góa phụ Triệu bị ngã chết trên núi khi đi hái thuốc, cô tạm thời không đưa ra bình luận.
Trong lúc nấu ăn, góa phụ Triệu nhất quyết đuổi cô ra ngoài.
- Để chị làm là được rồi. Em là khách, cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.
Tần Phù Phong khẽ cười dịu dàng, đầy vẻ biết ơn.
Nhưng vừa ra khỏi bếp, cô lập tức đổi sắc mặt, ánh mắt sắc bén ẩn giấu trong đôi mi thanh tú, tiện tay xoa xoa cổ tay.
【Hệ Thống Tình Yêu: Ký chủ, đừng làm vậy, tôi sợ.】
Tần Phù Phong nhướng mày, sau đó lên lầu kiểm tra phòng mình, đồng thời mở bình luận trong phòng phát sóng trực tiếp.
"666*, chủ kênh đổi sắc mặt nhanh quá, đỉnh thật!"
[* 666: đọc là ‘liu liu liu’ đọc gần giống với 牛 ‘niu’, người Trung dùng để khen là giỏi quá, đỉnh quá.]
Nhưng dù xem đi xem lại, cô cũng chỉ thấy nhiệt độ của phòng livestream tăng nhẹ, chứ khán giả không hề cung cấp manh mối nào về phó bản.
Cô dần chắc chắn đây là một trong những quy tắc của phát sóng trực tiếp: khán giả chỉ có thể xem kịch hay và tặng thưởng, nhưng không thể đưa ra gợi ý. Nếu vậy thì quá vô dụng rồi.
Tắt bình luận đi, cô quay lại phòng, cẩn thận kiểm tra vết máu ở góc tường.
- Từ độ cao này, rất có thể là một người nằm rạp xuống sàn, sau đó bị ai đó dùng vũ khí sắc nhọn đâm xuống từ trên cao, máu văng ra."
Cô chắc chắn đây là máu người.
Và căn phòng tốt nhất này thực chất chính là phòng ngủ chính trên tầng hai của tòa nhà ba tầng này.
Ai lại có thể gặp nạn trong phòng ngủ chính của ngôi nhà này?
Ánh mắt Tần Phù Phong lóe lên tia lạnh lẽo, nhưng cô nhanh chóng che giấu nó.
Cô tiếp tục kiểm tra một lượt, xác nhận trong phòng có quần áo của đàn ông, rồi đứng bên cửa sổ ngẩn người một lúc.
Mãi đến khi dưới lầu truyền đến mùi thức ăn thơm nức, cô mới dụi mắt, giả vờ như vừa ngủ dậy, trên mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng, hoảng sợ chạy xuống lầu.
- A a a! Trong phòng có máu!
Khi cô lao xuống, góa phụ Triệu vừa đặt đĩa thức ăn cuối cùng lên bàn.
Là món trứng xào cà chua, nhưng màu đỏ của cà chua lại có vẻ bất thường.
Cô gần như lao thẳng vào lòng góa phụ Triệu.
- Chị Triệu! Trong phòng có máu! Em sợ quá!
Chạm vào mới thấy ấm áp, không lạnh lẽo âm u như khi đụng vào Triệu Tiểu Nha. Đây là một con người.
Góa phụ Triệu vội đỡ cô dậy, cười hiền lành nói:
- Ôi dào, nhà chị không có đàn ông, nhưng chẳng phải cũng có chút tiền sao? Hồi trước có trộm lẻn vào, ai ngờ trượt chân ngã đập đầu.
Bà ta đẩy Tần Phù Phong ngồi xuống ghế.
- Em yên tâm đi, tên trộm đó ngã bất tỉnh, chị phát hiện ra liền gọi người đưa đi ngay. Phòng đó không sao đâu. Nếu chị biết quét sơn thì đã sơn lại từ lâu rồi.
Tần Phù Phong ngoan ngoãn ngồi xuống.
Cô biết rõ góa phụ Triệu đang nói dối, nhưng tại sao không sơn lại vết máu? Chỉ có hai khả năng: Cố tình tạo ra bầu không khí kinh dị, để khơi gợi nỗi sợ hãi trong lòng người chơi, dễ dàng nhìn thấy ma quỷ. Hoặc là ưu đãi của trò chơi dành cho phó bản một sao, giúp người chơi nhanh chóng phát hiện manh mối.
Sau khi ngồi xuống, Tần Phù Phong lại yếu ớt nhìn góa phụ Triệu.
- Chị Triệu ơi, thật ra hôm nay em đã gặp Triệu Tiểu Nha và Triệu Tiểu Thụ, em, em sợ lắm. Tối nay có thể ngủ cùng chị không?
Đôi mắt cô như hồ thu trong vắt, vừa mang theo vẻ ngây thơ lại pha chút sợ hãi, nơi đuôi mắt thoáng ửng hồng, tựa như vệt son phớt nhẹ. Dù là đàn ông hay phụ nữ, đều sẽ nảy sinh ý muốn bảo vệ.
【Hệ thống tình yêu: Ký chủ đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi!】
Tần Phù Phong âm thầm trợn mắt. Cái tên ngốc này, không nhìn ra cô đang diễn à?
Trong phòng phát sóng.
"Mẹ ơi, đôi mắt này, tôi có thể ngắm cả trăm lần!"
"Thật đáng thương, lại đây nào, để chị gái ôm em một cái!"
"Mấy người tỉnh lại đi! Quên mất cô ấy một giây trước còn thay đổi sắc mặt à? Đây là giả vờ đấy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






