Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Kỳ lạ thật.”
Tần Phù Phong quay đầu lại, bước nhanh hơn để đuổi kịp đoàn người, khi đi ngang qua nhóm đôi bạn thân, cô tình cờ nghe thấy họ đang bàn tán về ngoại hình của người khác.
- Cậu không biết đâu, cái tên đó xấu kinh khủng, thế mà còn dám tỏ tình với tớ. Nghĩ lại thôi cũng thấy buồn nôn!
- Còn cả Tiểu Lệ nữa, trời ạ, với cái mặt đó mà cũng dám ra đường sao?
Những người khác hiển nhiên cũng nghe thấy đoạn hội thoại này, phản ứng mỗi người một khác.
Ngay lúc ấy, tất cả người chơi đồng loạt cảm nhận được một luồng khí lạnh sống lưng.
Cảm giác như có ai đó vừa tiến lại gần, lại giống như một bàn tay băng giá nhẹ nhàng đặt lên vai họ, cố gắng lướt qua gương mặt họ.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía một gốc cây gần đó, dưới bóng cây, có hai người đang đứng, là một nam, một nữ.
Người đàn ông thấp bé, gầy guộc, nửa hộp sọ bị đập bẹp, cổ vẹo sang một bên, đôi mắt âm u lạnh lẽo dán chặt vào bọn họ.
Người phụ nữ cao lớn, gương mặt bình thường nhưng đầy tàn nhang, cổ quấn chặt bởi một dải lụa trắng, đôi mắt đỏ ngầu, đầu lưỡi thè ra, ánh mắt tĩnh mịch nhìn về phía bọn họ.
- Họ, họ là gì vậy?
Nhóm hai cô bạn thân run bần bật, giọng nói lạc đi vì sợ hãi:
- Nhìn thế nào cũng không giống người sống đâu, đúng không?
Mấy tân thủ vô thức tụ lại một chỗ, giống như đàn chim cút cố gắng dựa vào nhau để tìm chút hơi ấm.
Lúc này, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của trưởng làng Triệu.
- Người đàn ông bên trái là Triệu Tiểu Thụ. Cậu ta đã thích một cô gái trong làng rất lâu. Nhưng ngay khi cậu ta lấy hết can đảm để tỏ tình, cô gái đó đã mắng cậu ta xấu xí, chê cậu ta chẳng khác nào cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. Triệu Tiểu Thụ nghĩ quẩn, đập đầu vào tường, và đầu của cậu ta vỡ nát như vậy đấy.
Hai cô gái liếc nhìn nhau.
Một trong số họ lập tức hét lên:
- Tôn Tiểu Nhã! Chính cậu đã gọi anh ta đến đây! Tất cả là do cậu chê người ta quá xấu!
Từ đầu đến cuối, trưởng làng Triệu không hề phản bác bất cứ điều gì.
Tần Phù Phong nhanh chóng nắm bắt một tia suy nghĩ lóe lên trong đầu.
Trưởng làng Triệu lại quay sang người phụ nữ có ánh mắt u ám.
- Người phụ nữ này tên là Triệu Tiểu Nha. Cô ta đã đến tuổi này mà vẫn không gả được chồng. Người trong làng đều nói rằng cô ta quá xấu xí, chi bằng chết quách đi cho xong. Cuối cùng, cô ta đã tự treo cổ.
Tôn Tiểu Nhã lập tức gào lên tức giận với cô bạn thân:
- Lý Mạt, chẳng lẽ vì cậu chế nhạo Tiểu Lệ xấu xí nên mới…
Cô gái trong nhóm đôi tình nhân hoảng sợ bấu chặt tay bạn trai, ánh mắt run rẩy nhìn về phía hai cô gái:
- Đừng, đừng cãi nhau nữa. Bọn họ… đang tiến lại gần kìa!
Hai cô gái kia kinh hãi quay đầu, lập tức đối mặt với một con quỷ.
Người đàn ông thấp bé đưa tay sờ vào cái đầu bị đập bẹp của mình, sau đó nhe răng cười với Tôn Tiểu Nhã:
- Cô cũng chê tôi xấu xí, đúng không?
Khoảng cách gần khiến hơi thở của gã ta phả vào da thịt, mang theo luồng khí lạnh lẽo như những ngày tháng chạp, hoặc như đang ở trong hầm băng.
Tay chân Tôn Nhã cứng đờ, nước mắt không ngừng rơi xuống.
- Không… anh không xấu.
Người đàn ông thấp bé mỉm cười, đưa tay về phía cô:
- Vậy thì cô… làm vợ tôi được không?
Tôn Tiểu Nhã liều mạng lắc đầu:
- Không, không, tôi không muốn làm vợ anh…
Gần như ngay lập tức, cả khu vực chìm vào một luồng khí lạnh khủng khiếp.
Những người khác muốn bỏ chạy, nhưng phát hiện chân không thể nhấc lên.
Trong khi đó, Triệu Tiểu Nha nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của Lý Mạt.
- Cô cũng nghĩ tôi không nên ra ngoài sao?
Lý Mạt mặt đầy nước mắt:
- Không, cô có thể ra ngoài… cô có thể…
Tần Phù Phong đứng ngay bên cạnh họ, cảm nhận rõ ràng luồng hàn khí đáng sợ đến mức nổi da gà.
【Hệ thống tình yêu: Cô sợ rồi sao?】
Tần Phù Phong không lên tiếng. Lần đầu tiên trong đời gặp quỷ, chẳng lẽ cô lại không được phép sợ một chút à?
Hai con quỷ dọa cho nhóm đôi bạn thân khóc lóc thảm thiết, sau đó tiến đến chỗ những người chơi khác, lặp lại câu hỏi y hệt.
Chẳng bao lâu, Triệu Tiểu Nha đứng trước mặt Tần Phù Phong. Vừa nhìn thấy khuôn mặt cô, ánh mắt con quỷ đột nhiên bùng lên cơn phẫn nộ.
- Tại sao cô lại xinh đẹp như vậy? Xinh đẹp thì đều đáng chết! Tất cả đều phải chết!
Ả giơ hai tay lên, móng tay dài sắc bén suýt nữa cào vào mặt Tần Phù Phong.
Theo bản năng, Tần Phù Phong muốn dùng đòn quật qua vai để phản công, nhưng khi vừa chạm vào, cảm giác trong tay lại giống như đang sờ vào một khối băng lạnh lẽo. Quan trọng nhất là cô không thể nhấc được đối phương lên!
Có gì đó không đúng.
Nhịp tim đập nhanh hơn.
Tần Phù Phong nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy Triệu Tiểu Nha đang nắm chặt một tay cô, nở nụ cười khàn khàn.
- Trước tiên, bẻ gãy tay của cô, sau đó lại cào nát mặt cô…
Ả rất thích thú khi nhìn thấy sắc mặt biến đổi của Tần Phù Phong. Cố ý hành hạ tinh thần cô, con quỷ không vội ra tay mà lại dùng giọng điệu ngân nga để mô tả những cảnh tượng khủng khiếp.
Kỳ lạ, quá kỳ lạ.
Quỷ quái nào cũng lắm lời như vậy sao?
Tần Phù Phong thẳng thắn hỏi:
- Tôi có phá vỡ quy tắc không?
Cô chắc chắn rằng mình chưa hề vi phạm bất kỳ quy tắc nào. Đồng thời, cô cũng biết rằng mọi trò chơi đều phải tuân theo quy tắc, cả người chơi lẫn NPC cũng không ngoại lệ, nếu không tất cả sẽ trở nên hỗn loạn.
Triệu Tiểu Nha đứng khựng lại.
Trong phòng livestream, những khán giả đang chuẩn bị thưởng thức cảnh người mới khóc lóc sợ hãi đều ngớ người.
【Đừng dạy tôi làm việc: Tôi nhớ hệ thống có tặng quà tân thủ.】
【Hệ thống tình yêu: Đúng đúng đúng! Hệ thống có tặng miễn phí ba tấm thẻ đạo cụ cho cô, tất cả đều giúp ích cho việc yêu đương đó.】
【Đừng dạy tôi làm việc: Liệt kê ra xem.】
【Hệ thống tình yêu: Được thôi!】
【Thẻ đạo cụ - Cắn bánh mì, rẽ góc gặp tình yêu】
【Trong các bộ anime tình cảm, nữ chính luôn vội vàng cắn bánh mì chạy đến trường. Đúng lúc rẽ góc, cô ấy va phải nam chính. Hai người chạm mắt nhau, ánh nhìn giao nhau, một chuyện tình ngọt ngào bắt đầu nảy nở. Ôi, thật là lãng mạn…】
Tần Phù Phong lập tức ngắt lời cái hệ thống ngốc nghếch này.
【Đừng dạy tôi làm việc: Đưa tôi tấm thẻ đạo cụ. À, nhân tiện, người khác có thể nhìn thấy thẻ đạo cụ này không?】
【Hệ thống tình yêu: Không thấy đâu! Ký chủ ơi, cô muốn nó làm gì vậy? Chẳng lẽ là, hê hê, ở đây có người mà cô muốn chinh phục sao? Tôi nhìn quanh thì thấy chắc chỉ có anh chàng sinh viên kia là trông tạm được nhất… A a a! Ký chủ, cô làm gì vậy?!】
Tần Phù Phong cũng không làm gì nhiều.
Vì cảm thấy lạnh, cô dứt khoát vỗ tấm thẻ đạo cụ lên người Triệu Tiểu Nha, sau đó xoay người cô ta về phía Triệu Tiểu Thụ.
Thẻ đạo cụ lập tức có hiệu lực.
Chỉ thấy Triệu Tiểu Nha – người phụ nữ cao lớn – bắt đầu duyên dáng cắn bánh mì (lưỡi của mình), chạy tại chỗ vài bước, rồi bất ngờ lao mạnh tới, đâm sầm vào Triệu Tiểu Thụ. Hai con quỷ ngã nhào xuống đất.
Trong mắt những người khác, cảnh tượng này biến thành: Tần Phù Phong vỗ nhẹ vào một con quỷ, lập tức con quỷ đó đột nhiên nhào vào ôm một con quỷ khác.
Ánh mắt mọi người nhìn Tần Phù Phong thay đổi ngay lập tức.
Nhưng cô vẫn đang quan sát hai con quỷ.
Hiệu quả của thẻ đạo cụ tiếp tục duy trì. Triệu Tiểu Nha ‘e lệ thẹn thùng’ nhìn người đang mang sắc mặt trắng bệch, Triệu Tiểu Thụ. Cả hai mắt ‘liếc mắt đưa tình’, nhiệt độ xung quanh dần tăng lên, như thể có những bong bóng hồng nhạt đang bay lơ lửng trong không trung.
Tần Phù Phong: Sao cảnh này lại chướng mắt thế nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
