Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chín con quỷ nhỏ ngồi xếp hàng ngay ngắn.
Trước mặt bọn chúng là một người phụ nữ trẻ đẹp. Đôi mắt đào hoa long lanh của cô khi cười trông vô cùng dễ khiến người ta mất cảnh giác.
- Các em, cùng đọc theo cô nào. Cô đọc một câu, các em đọc một câu... Sau này, mỗi ngày cô đều sẽ kiểm tra việc học thuộc đấy.
Chẳng mấy chốc, trong con hẻm nhỏ vang lên tiếng đọc thơ ê a của lũ quỷ nhỏ.
Tâm trạng của Tần Phù Phong đang hứng thú bừng bừng, còn lũ tiểu quỷ thì trông như thế giới này chẳng còn gì để luyến tiếc nữa.
Đúng giờ, một tiểu quỷ giơ tay lên:
- Em, em phải đi làm rồi.
Dịch ra có nghĩa là đến lượt nó đi dọa người.
Cũng không biết người chơi nào xui xẻo như vậy, nhìn thấy bộ dạng của con quỷ này sẽ cảm thấy thế nào nhỉ, Tần Phù Phong thầm nghĩ.
- Đi đi, làm việc xong nhớ về tiếp tục học.
Con quỷ nhỏ đó lao vút đi nhanh như thể đang có kẻ ác nào đó đuổi theo sau.
Cuối cùng, chỉ còn lại ba con quỷ tiếp tục học, tất cả đều là con gái, tuổi tác xấp xỉ Đại Nữu.
- Các em có thân với Đại Nữu không?
Tần Phù Phong mỉm cười hỏi.
Không phải học, ba quỷ nhỏ vui vẻ tám chuyện.
- Cũng khá thân ạ.
- Đại Nữu đáng thương lắm, bố cậu ấy thường xuyên đánh cậu ấy.
Bỏ qua làn da tái xanh, những con quỷ này trông cũng chẳng khác gì những đứa trẻ bình thường.
Chẳng bao lâu, Tần Phù Phong đã có được thông tin mình cần.
Những đứa trẻ này, đứa thì ốm yếu, đứa thì không được yêu thương, đều là ‘phế vật’ trong mắt người thân.
Thật trùng hợp, cả ngôi làng đầy quỷ quái này, hầu hết lúc còn sống đều bị gia đình coi là ‘kẻ bỏ đi’.
Cô dám cá rằng, tất cả bọn chúng đều chết do bị sát hại. Nếu đoán sai, cô chính là đứa ngốc của hệ thống tình yêu!
Tạm biệt mấy quỷ nhỏ, Tần Phù Phong liền chạy đến nhà trưởng làng Triệu.
Cô muốn gặp Đại Nữu. Là người đầu tiên qua đời trước khi làng du lịch trở nên nổi tiếng, hẳn đứa nhỏ ấy có điểm đặc biệt.
Ngay lúc đó, cô cảm nhận được một ánh đang nhìn chằm chằm vào mình. Ngẩng đầu lên, cô thấy trưởng làng Triệu đang đứng dưới một gốc cây, lặng lẽ nhìn cô.
Đồng tử Tần Phù Phong co rút.
【Hệ thống tình yêu: Không thể nào! Ông ta chẳng phải đáng lẽ vẫn phải đang nhảy chứ? Sao đạo cụ của tôi lại mất tác dụng được? Chẳng lẽ bức tượng đó lợi hại đến thế à?】
- Mười giờ tối không trở về chỗ ở, cô còn hai lần cơ hội nữa.
Tần Phù Phong không ngạc nhiên khi mình lại vi phạm một quy tắc nhỏ.
- Tôi và Đại Nữu vừa gặp đã hợp ý, muốn nhận con bé làm học trò. Không biết giờ con bé đang ở đâu?
Trưởng làng Triệu trở lại, nhưng Đại Nữu không xuất hiện. Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra.
Trưởng làng Triệu cười lạnh hai tiếng:
- Cô có biết không? Kẻ thông minh thường là kẻ chết nhanh nhất. Cô không nên, tuyệt đối không nên quấy rầy... Cô chết chắc rồi!
Tần Phù Phong đoán ông ta đang muốn nhắc đến bức tượng trong từ đường.
Nhưng ông ta không dám nói thẳng, trong mắt lóe lên nỗi sợ hãi và kính sợ.
Giờ thì biết sợ rồi, vậy trước đó sao còn dám chọc vào?
Có vẻ trưởng làng Triệu chỉ đến để đe dọa, sau đó liền quay về.
Tần Phù Phong đi đi lại lại trước cửa:
- Lẽ nào thực sự không thể gặp Đại Nữu sao?
- Chị Tần! Chị Tần!
Nghe thấy tiếng gọi, Tần Phù Phong quay đầu lại, thấy Thẩm Hân đang thò đầu ra từ sau bức tường.
- Chị Tần, em có phát hiện mới, nhưng không dám ra ngoài, sợ vi phạm quy tắc.
- Không sao, em cứ ở đó đi, chị nghe thấy mà.
Tần Phù Phong bước đến góc tường.
Thẩm Hân hạ thấp giọng.
- Khoảng tám giờ tối, Triệu Đại Nữu dẫn một nhóm quỷ nhỏ đến chơi. Trưởng làng Triệu về nhà, phát hiện Đại Nữu từng tiếp xúc với chị. Ông ta lấy ra một lá bùa dán lên người con bé, nó liền khóc thét, lăn lộn dưới đất, sau đó bị ông ta vứt vào chuồng chó trong sân.
Thẩm Hân trốn trong bóng tối chứng kiến tất cả nhưng không dám lên tiếng.
Cô ấy kể lại với bạn trai, nhưng hắn ta lại bảo đừng lo chuyện bao đồng. Trách cô ấy: Không có việc gì lại đi thương hại quỷ quái, muốn chết sớm à?
Thẩm Hân ngại ngùng giải thích:
- Em cũng không phải thương hại con bé, chỉ là em cảm thấy trưởng làng Triệu dường như có cách khống chế quỷ quái. Ông ta... có khi còn đáng sợ hơn cả quỷ. Rốt cuộc, mấu chốt để vượt ải là ông ta hay là đám quỷ?
Tần Phù Phong không tiếc lời khen ngợi.
Cô phát hiện cô gái này có nhiều điểm đáng để khen gợi, dĩ nhiên, nếu có thể sớm nhận ra bộ mặt thật của Ngô Năng và rời khỏi hắn ta, thì tương lai cô ấy sẽ rất sáng.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Hân dám hành động táo bạo như vậy. Nói xong, cô ấy nhanh chóng quay về lầu hai.
Tần Phù Phong đứng ngoài sân chờ một lúc. Khi tất cả đèn trong nhà trưởng làng Triệu đều tắt, cô mới trèo tường vào, tìm đến cái gọi là chuồng chó.
Chỉ là một căn nhà gỗ xập xệ, thấp bé. Triệu Đại Nữu đang nằm bên trong.
So với ban ngày, cơ thể con bé đã trở nên trong suốt hơn, dường như sắp biến mất.
Nhưng nếu nó biến mất, e rằng việc làm ăn của trưởng làng Triệu sẽ ế ẩm.
Tần Phù Phong nhíu mày, bế con bé ra ngoài. Nhìn thấy lá bùa màu vàng dán trên người Đại Nữu, cô liền giật phăng nó xuống.
Đại Nữu mơ màng tỉnh lại, sắc mặt âm trầm, vừa thấy người liền lao vào tấn công. Móng tay đen sì đột ngột dài ra, cào thẳng về phía cô.
- Bảy nhân tám bằng bao nhiêu? - Tần Phù Phong bình tĩnh hỏi.
Bàn tay giữa không trung khựng lại, rồi nhanh chóng thu về.
Triệu Đại Nữu ôm mặt:
- Không biết.
Tần Phù Phong thở dài.
- Đột nhập nhà dân lúc đêm khuya, tôi lại vi phạm thêm một quy tắc nữa. Em hiểu ý chị chứ?
Triệu Đại Nữu rụt người lại, đầu vùi vào đầu gối.
- Đâu phải tôi bảo chị đến. Mau đi đi.
Tần Phù Phong nhớ lại bố cục nhà trưởng làng Triệu.
- Nếu chị lấy hết bùa trong tay ông ta, có phải ông ta sẽ không thể khống chế em nữa không?
Cô bé đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm cô.
- Chị dám sao? Nếu làm vậy, chị sẽ bị tất cả quỷ quái trong làng truy sát đấy!
- Nếu chị nói là chị dám thì sao? Em biết ông ta giấu bùa ở đâu không?
Hệ thống không tin nổi.
【Hệ thống tình yêu: Cô thực sự định ăn trộm bùa? Chỉ vì một quỷ nhỏ thôi sao?】
Hảo cảm của ký chủ khó tăng kinh khủng, nó chưa bao giờ thành công. Vậy mà một đứa quỷ nhỏ lại khiến ký chủ chấp nhận mạo hiểm?
Tần Phù Phong không giải thích, thời gian không đợi ai.
Cô nhìn chằm chằm Triệu Đại Nữu, thậm chí còn nhấc bổng con bé lên.
Lạnh buốt, không có trọng lượng.
- Em dám nói, chị dám trộm.
Cô bé mái ngố cúi đầu.
- Đừng trộm. Nếu chị thực sự muốn giúp tôi, hãy tìm thi thể của tôi, vớt nó lên và chôn cất đàng hoàng. Khi đó, tôi mới có thể an nghỉ.
Tần Phù Phong sững sờ.
Trên đường đến con sông ở làng Triệu, cô mới biết, Triệu Đại Nữu không phải chết do tự ngã xuống nước, mà bị ai đó đánh ngất, nhét vào bao tải, buộc đá rồi ném xuống sông.
Thân thể không được yên nghỉ, linh hồn bị giam cầm, trở thành quỷ quái, một điểm tham quan trong làng du lịch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


