68.951.34, Hệ Mặt Trời, Trái Đất.
"Diệp Bách, cô quyết định tới hành tinh Makur à?"
Sau khi kết nối liên lạc, hình ảnh một người ngoài hành tinh đang ngồi trên phi thuyền bỗng "tưng" một tiếng nhảy vào trong đầu Diệp Bách.
Tuy không phải lần đầu tiên sử dụng phương tiện liên lạc của chục nghìn năm sau, nhưng Diệp Bách vẫn có chút không quen.
[Thiết bị cá nhân] mà công dân thời đại vũ trụ ngày nay ai cũng phải có, về hình thức và chức năng quả thực giống hệt "hệ thống" trong tiểu thuyết mạng được lưu hành từ chục nghìn năm trước, toàn bộ chức năng trên bảng điều khiển đều được thao tác trong ý thức.
"Đúng vậy." Diệp Bách định thần lại rồi đáp: "Nửa tháng nay tôi đã gửi đi vài ngàn bản lý lịch, đây là lời mời duy nhất."
Hành tinh Makur mà đối phương nhắc đến là một hành tinh giải trí, ngành nghề kinh doanh chủ yếu là triển lãm sinh vật. Công việc họ cung cấp cho Diệp Bách ở đó chính là làm "sinh vật lạ" cho người ngoài hành tinh ngắm nhìn, giống như con người xem động vật trong sở thú vậy.
"Không còn cách nào khác sao? Hội đồng Trái Đất không liên hệ với cô à?"
"À… không có."
Cực Quang nghe vậy, mái tóc hệt như xúc tu sứa trên đầu liền bay lên, đây là biểu hiện khi người hành tinh Huyễn Hải bị kích động.
Tuy công việc của Diệp Bách tại phòng thí nghiệm là để Cực Quang nghiên cứu, nhưng trong suốt ba năm chung sống, vị học giả ngoài hành tinh này đã xem Diệp Bách như bạn bè.
"Tôi thật sự không thể hiểu nổi, cô là người sống sót duy nhất của Trái Đất trong chục nghìn năm qua, dù sao cũng được tính là tổ tiên về mặt gen của họ, tại sao không những không được bảo vệ mà thậm chí còn chẳng nhận được bất kỳ sự viện trợ nào!"
Trải qua hàng chục nghìn năm, trong mắt những tân nhân loại đã sinh sôi nảy nở và tiến hóa ở các hành tinh khác, cổ nhân loại Diệp Bách chỉ là một loài sinh vật khác có chung một phần đoạn gen mà thôi. Cô còn cổ xưa hơn cả những di dân Trái Đất bị thất lạc trong quá trình di cư của tộc đàn. Kết quả của việc quá cổ xưa chính là ngay cả "người" cũng không được tính.
"Trong mắt họ, chắc tôi cũng chẳng khác một con khỉ là bao." Diệp Bách ngừng một chút rồi nói tiếp: "Cộng thêm ba năm trước khi tôi vừa tỉnh lại đã xảy ra tranh chấp với Hội đồng Trái Đất, họ lại càng không thể nào giúp tôi."
Cực Quang nhớ ra tranh chấp đó là gì: "Ý cô là chuyện bán quyền sở hữu tài sản đó sao?"
"Tít…"
Diệp Bách còn chưa kịp trả lời thì phòng thí nghiệm đã phát ra tiếng báo hiệu hết hạn thuê. Ngay sau đó cơ thể cô chấn động, bị bắn ra ngoài phòng một cách mất kiểm soát.
Ngay khoảnh khắc vừa tiếp xúc với môi trường bên ngoài, cổ họng và mũi của Diệp Bách lập tức ngứa ngáy dữ dội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
