Gió tanh phả mặt, Hạ Đình Đồng chớp đôi mắt khô khốc, phát ra từng hồi đau nhức trì độn.
Hắn đã hai mươi mấy ngày chưa được chợp mắt.
Từ cực bắc Hàn Sơn Cảnh một đường xuôi nam tới Đồ Mĩ Châu, qua Trường Mẫn Xuyên, vượt Nhất Mộng Trạch, lại đến bây giờ Trung Châu Thượng Huyền Cảnh, Tiên Minh liên tiếp bại lui, mà Ma quân tiến quân thần tốc, mũi kiếm đã chỉ thẳng về Thiên cung Cửu Diệu Sơn.
Hạ Đình Đồng đứng ở ngoài giới bia Cửu Diệu Sơn, trong tay trường kiếm ảm đạm, linh khí khắp người khô kiệt, đã là nỏ mạnh hết đà.
Trong lòng ngực hắn là một tiểu nữ hài nhi vừa được hắn cứu lên, chừng năm sáu tuổi, đang ôm cổ hắn run bần bật, dùng thanh âm nhỏ bé yếu ớt hỏi: “Tiên trưởng, chúng ta…..sẽ thắng sao?”
Hạ Đình Đồng nhẹ nhàng buông nữ hài nhi xuống, ý bảo nàng men theo lưu li sắc Đăng Tiên mà bò lên trên.
Hắn không dám nói thắng thua, chỉ có thể vuốt đầu tiểu nữ hài nhi, ôn tồn dặn dò: “Hướng lên trên đi, lên tới Vân Đỉnh.”
Nơi đó còn có đạo sát trận cuối cùng, cũng là phòng tuyến cuối cùng của bọn họ, lên trên Tiên cung ít nhiều sẽ an toàn hơn chút.
Còn như nơi này……
Dưới chân núi, đại quân Ma tộc giống như hải triều cuồn cuộn không thôi, từng đợt từng đợt đánh sâu vào thủ sơn đại trận, đệ tử tiên môn lấy thân làm tường, chống đỡ đợt tiến công vô cùng vô tận của ma vật, vùng vẫy lần cuối cùng.
Thanh sơn vốn tĩnh lặng đã bị cày nát thành đất khô cằn, thây chất đầy đường, máu đỏ thành sông.
Mà Ma Tôn ngồi ngay ngắn trên lưng con giao chín đầu, đang thong thả chà lau trường đao trong tay.
Quanh thân hắn là cốt điểu lượn vòng, đôi cánh xương khổng lồ đập giữa không trung, những phiến xương lớn cọ xát vào nhau, phát ra tiếng “cách… cách… cách…”. Trong kẽ xương, từng đốm lân hỏa xanh lam như ma trơi lập lòe, theo gió tanh chậm rãi rơi xuống.
Ma Tôn còn chưa ra tay, nhưng tiền tuyến đã tán loạn, ngoại sơn đại trận dưới sự tiến công của Ma quân dần dần ảm đạm, mà bọn họ chờ mãi chẳng thấy viện quân.
Sắp chịu không nổi rồi.
Sau lưng, tầng mây bị cuồng phong xé tan, lộ ra một dãy bậc thang uốn lượn ,quanh co.
Bậc đá nửa trong suốt chiết xạ ánh sáng nhật nguyệt, nối liền nhân gian cùng tiên cung giữa trời.
Cung điện treo cao tận trời xanh, vẫn trắng như trắng, không chút tì vết, vắng lặng.
Hắn thật muốn chửi thề.
Bất quá có kẻ đã nhanh chân hơn hắn một bước mà mắng ra.
“Chậc, một lũ rùa đen rút đầu, các ngươi cho rằng bản thân có thể trốn được bao lâu?”
“Một đám phế vật.”
Thanh âm kiêu căng của Ma Tôn từ giữa không trung vọng xuống, trộn lẫn sự hưng phấn khó nén cùng mong đợi khó hiểu.
“Hiện tại, lập tức, ngay bây giờ, bảo Tần Đàn lăn ra đây, bản tôn hoặc còn có thể tha cho các ngươi một mạng.”
Hạ Đình Đồng nhíu mày.
Tần Đàn.
Mười năm trước đã chết ở Hàn Sơn Cảnh, bảo hắn đi gọi người thì hiện tại hắn cũng chịu chết không gọi được.
Phía trên Ma Tôn vẫn đang kêu gào, thanh âm khàn khàn lại như thần kinh, hận trời hận đất quả thực nhập vai vô cùng, đem trạng thái tâm lý của mình khoe khắp nơi.
“Ha ha ha ha ha…..”
Ma âm xuyên tai.
“Thiên địa phụ ta! Thương sinh phụ ta! Sư tôn phụ ta!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

