Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong chớp mắt, sát ý hiện rõ, cô thực sự muốn đoạt mạng ông ta, đôi tay siết chặt dải lụa mảnh trong tay.
Trần Mục cảm thấy từng sợi lông trên người dựng đứng từ sống lưng chạy dọc lên tới đỉnh đầu.
May là tay áo không thít chặt lại mà chỉ lơi lỏng buông xuống.
“Đạo diễn, phần biểu diễn của tôi đến đây là hết ạ!”
Trần Mục tỏ ra rất hài lòng.
“Bài múa này là do cô biên à? Hay là học từ đâu đó?”
Nếu đây là bài múa do Hạ Lăng Tử tự biên, vậy thì không cần chỉnh sửa gì thêm, hoàn toàn có thể đưa thẳng lên phim.
Hơn nữa nếu phần hình ảnh được quay chỉn chu, có chiều sâu và cảm xúc hơn, đặt ở phần mở đầu phim chắc chắn sẽ gây ấn tượng mạnh. Bộ phận truyền thông cũng có thể lấy đoạn múa này để làm tư liệu quảng bá.
Hạ Lăng Tử gật đầu: “Tôi tự biên, trên mạng chắc chắn không có bài giống vậy.”
Trong suốt một tháng, cô đã cày nát mọi video múa trên mạng. Cô dám chắc bài này là độc nhất vô nhị.
Trần Mục vui ra mặt, tiếp tục hỏi cô vài điều khác, như từng đóng phim chưa, năm nay bao nhiêu tuổi, tốt nghiệp trường nào.
Hạ Lăng Tử đều trả lời rành mạch.
Cuối cùng Trần Mục bảo cô cứ ở lại chờ một lát.
Khi cô rời khỏi phòng thử vai, hai diễn viên còn lại bắt đầu có dự cảm không lành. Bởi lẽ thời gian Hạ Lăng Tử ở trong đó lâu gấp đôi bọn họ.
Quả nhiên, phần thử vai của hai người sau chỉ diễn ra chưa đến mười phút đã kết thúc. Trong đó có một người cố sáng tạo, dựa theo kịch bản múa bài Thủy Tụ quấn lấy Lăng Vương, nhưng vì không dám thật sự quấn lấy Trần Mục nên chỉ múa cách không. Chỉ là sau màn biểu diễn ấn tượng vừa rồi của Hạ Lăng Tử, phần thể hiện của người này quá dễ đoán, không để lại chút kinh ngạc nào.
Cuối cùng cả hai đành ra về chờ thông báo.
Ngược lại Hạ Lăng Tử được phía đoàn phim gọi quay lại, nhanh chóng ký hợp đồng.
Trong hợp đồng không chỉ ghi rõ thù lao diễn xuất của cô là 6.000 đồng, mà còn có thêm một khoản cho phần biên đạo 30.000 đồng, vì đoàn phim quyết định lấy luôn bài múa của cô để quay chính thức, không cần mời biên đạo nữa.
Ngoài ra còn có một điều khoản bảo mật, trước khi Nam Cương Vương lên sóng, Hạ Lăng Tử tuyệt đối không được tiết lộ bài múa này. Sau khi phim phát sóng thì có thể phối hợp truyền thông quảng bá, lúc đó còn có thêm lì xì riêng.
Hạ Lăng Tử không nghĩ nhiều, ký luôn.
Vì đoàn phim đang gấp rút tiến độ nên sau khi ký hợp đồng, cô được đưa đi trang điểm tạo hình ngay trong ngày, chuẩn bị bắt đầu quay vào hôm sau.
“Đừng lại gần! Không được lại gần! Tôi muốn nữ y tá! Đừng có cho đàn ông vào!”
“Thuốc giả hại người! Thuốc giả chết tiệt!”
“Cút! Biến hết đi!”
Hắn ta la hét như phát điên.
Hạ Lăng Tử đứng ngoài cửa phòng bệnh nhìn một lúc, không ngờ “tác dụng phụ” lại hiệu quả đến vậy.
Cô hỏi một y tá gần đó: “Chị ơi, bệnh nhân này bị gì vậy? Tôi là đồng nghiệp, lãnh đạo cử tôi đến thăm.”
Y tá tỏ ra hóng chuyện không kém gì cô, ghé tai nói nhỏ: “Anh ta bị kích động mạnh, chấn động não nhẹ, cơ thể còn bị rách phần dưới, có khả năng phải làm hậu môn giả.”
Hạ Lăng Tử suýt nữa không nhịn được cười.
“Trời, sao nặng vậy? Sao lại ra nông nỗi này thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


