Thói quen giờ giấc của Quân Hoài Lang luôn rất chính xác.
Ngày hôm sau vừa mở mắt, nắng mai yếu ớt ngoài cửa sổ vừa lúc xuyên qua màn giường dừng trên tay y.
Quân Hoài Lang cảm thấy trong tay có một vật cứng nhỏ, không khỏi giật mình, xòe tay ra nhìn.
Y đang cầm là một khối lệnh bài ngọc bích có kích thước bằng nửa lòng bàn tay.
Ký ức đêm qua ùa về trong chốc lát.
Y nhớ khối ngọc này là do Tiết Yến đưa cho.
Khi đó, những lời Tiết Yến nói làm y rất lâu không thể hoàn hồn trở lại, nhất thời không trả lời hắn. Ngược lại, Tiết Yến đã kéo y đứng dậy rồi đưa khối ngọc cho y.
"Sau khi ta đi, ngươi cầm cái này có thể điều động Cẩm y vệ ở đây." hắn nói "Còn có Đoạn Thập Tứ. Ta sẽ lệnh hắn luôn âm thầm bảo vệ ngươi, muốn làm gì thì cứ gọi hắn."
Lúc này, khối ngọc cứng ngắt đã nhuốm nhiệt độ cơ thể y, nó tròn trịa ấm áp, trên đó có khắc tên của Tiết Yến.
Rõ ràng chỉ là hai chữ lạnh lẽo, nhưng ở trước mặt Quân Hoài Lang lại hiện lên đôi mắt nghiêm túc nhìn mình đêm qua của Tiết Yến.
Quân Hoài Lang bất giác nắm lại khối ngọc vào trong tay.
Tiết Yến rõ ràng không nói lời nào ép y, nhưng thôi thúc trong tim y càng thêm sục sôi và mạnh mẽ, va chạm khắp nơi trong lồng ngực.
Giống như một con ngựa hoang sắp vùng vẫy thoát khỏi dây cương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

