Khi hai người về tới thành Kim Lăng, thiên tai đã được giải quyết sơ bộ, mưa cũng tạnh dần.
Trời lặn về Tây, nắng hoàng hôn ánh vàng như từng sợi chỉ mảnh xuyên qua những kẽ hở trên từng tầng mây phía chân trời soi sáng cả mặt sông.
Hai người chạy nhanh một đường về nha phủ.
Không ngờ Thẩm tri phủ đã đợi sẵn ngoài cửa phủ nha. Lúc Quân Hoài Lang xuống xe, y thấy Thẩm tri phủ nét mặt lúng túng đứng trước mặt Tiết Yến đã xuống xe trước.
"Vương gia, không phải hạ quan muốn can thiệp vào chuyện của người ... chỉ là quan viên trong nha phủ đều được phái đi cứu trợ thiên tai, trong một lúc giam giữ nhiều người như vậy, cũng không thể coi quản hết được."
Tiết Yến lạnh nhạt nói "Không cần người của ông, ta tự có người để dùng."
Nét mặt Thẩm tri phủ càng lúng túng hơn.
"Chỉ là những người này ... vẫn chưa biết là nạn dân hay thổ phỉ. Nếu tùy tiện bắt giam hết sẽ dấy lên nhiều lời chỉ trích của mọi người!"
Hay là đám người đó đã trà trộn vào dân chúng bình thường?
Thiên tai trước mắt, dân chúng chỉ cần một chút kích động thì có thể khiến người khác gia nhập đội ngũ của mình. Đám người bọn chúng chỉ cần trà trộn vào dân chúng bình thường, sau đó lại bị bắt giam dưới danh nghĩa thổ phỉ, sẽ gây ra bạo loạn.
Quân Hoài Lang nhận ra kẻ đứng sau hẳn đã chuẩn bị từ lâu, tính kỹ từng bước một.
Tiết Yến nghe vậy nhíu mày, chẳng hề để tâm "Chỉ cần không làm loạn, thì sẽ có đồn đại gì?"
Hắn đã nghe rất nhiều lời hiểu lầm của người khác, sớm đã thành thói quen, cũng đã quen chuyên quyền độc đoán, vốn không để ý lời nói của người khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


