Quân Hoài Lang chỉ nói Tiết Yến sẽ dọn vào phủ, nhưng không ngờ lại sớm như vậy.
Thế nên dù năm nay lượng mưa có nhiều, nhưng mực nước sông vẫn nằm trong ngưỡng an toàn, không tràn qua con đê.
Sau khi lượn một vòng, trong lòng Quân Hoài Lang chốn giấu một số nghi hoặc, luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ ở chỗ vỡ đê.
Gần đến trưa, Quân Hoài Lang về phủ.
Vốn dĩ y muốn về xem Phất Y dọn dẹp sân nhỏ đối diện thế nào rồi, nhưng vừa đến cửa lớn phủ Tuần phủ, đã hết hồn với cảnh tượng náo nhiệt bên trong.
Mấy gia đinh khiêng rương to rương nhỏ ra ra vào vào cửa phủ. Người đứng trước cửa chỉ huy bọn họ khiêng đồ, là Tiến Bảo.
Quân Hoài Lang vội vàng bước lên trước.
"Tiến Bảo công công?" y kinh ngạc nói.
Dù Tiến Bảo bây giờ là tâm phúc hàng đầu bên cạnh Quảng Lăng vương quát gió gọi mây, nhưng nào dám nhận một tiếng 'công công' của Quân Hoài Lang?
Hắn vội cúi người hành lễ với Quân Hoài Lang, cưới toe toét híp cả mắt "Thế tử điện hạ. Vương gia hôm nay xuống thuyền, lúc này đang uống rượu với mấy vị đại nhân."
Quân Hoài Lang khá ngạc nhiên "Thế công công không đi cùng Điện hạ sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



