Thẩm Lưu Phong chỉ có thú vui uống rượu, ngày thường cũng không có sở thích gì khác.
Quân Hoài Lang tửu lượng rất tốt, lần nào cũng có thể uống thỏa thích với Thẩm Lưu Phong. Sau khi biết được chuyện này, Thẩm Lưu Phong càng thích cùng y uống rượu. Cứ mỗi lần được nghỉ, Quân Hoài Lang nhàn rỗi, hắn đều sẽ rủ Quân Hoài Lang uống rượu.
Thời gian lâu dần, Quân Hoài Lang cũng đã quen.
Cỗ xe lắc lư suốt quãng đường, không qua bao lâu đã đến một tửu lầu mà Thẩm Lưu Phong thường lui tới. Lúc này đã gần trưa, tửu lầu rất náo nhiệt, đứng bên ngoài có thể mơ hồ nghe thấy tiếng hát bình đàn* bên trong.
*Bình đàn (một hình thức văn nghệ dân gian, vừa kể chuyện, vừa hát, vừa đàn, lưu hành ở vùng Giang Tô, Chiết Giang,Trung Quốc).
Tiếng Ngô* trong trẻo trầm bổng, hòa cùng tiếng tỳ bà như hạt ngọc rơi, phiêu dạt ra ngoài cửa sổ, tan vào những đường lớn ngõ nhỏ nhộn nhịp.
*Tiếng Ngô là một nhóm ngôn ngữ lớn thuộc nhánh Hán của ngữ hệ Hán-Tạng.
"Giọng hát này nghe giống như Tô Tiểu Thiến." vừa xuống xe, Thẩm Lưu Phong nói với Quân Hoài Lang "Cô nương ấy hát bình đàn rất hay, hôm nay đệ có thể nghe sướng tai rồi."
Quân Hoài Lang không khỏi ngạc nhiên "Huynh chỉ cần nghe giọng đã biết được ai hát rồi sao?"
Hai người cũng xem như là khách quen, bước vào tửu lầu, được tiểu nhị dẫn đến chỗ có tầm nhìn đẹp cạnh lan can trên lầu hai.
Sau khi Quân Hoài Lang ngồi xuống, nhìn dưới lầu có một cô nương tầm mười bảy mười tám tuổi ngồi trên đài, tóc dài vấn gọn, mặc áo xuân đối khâm màu mơ, ôm tỳ bà trong tay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
